Tiên giáng trần? Doanh nhân?
Ở trong trí nhớ của cô, Thẩm Mục Lương là có chút tiền, bằng không cũng không thể dời cả nhà đến nội thành, nhưng xa xa không tới trình độ Cát Huỳnh nói, trừ phi bốn năm không thấy Thẩm Mục Lương đã phát đạt, nhưng làm sao có thể như vậy chứ?
Thẩm Tố cười đến châm chọc.
Cô thừa nhận cô khinh thường Thẩm Mục Lương, người đó ích kỷ ngu hiếu, có khuynh hướng bạo lực gia đình, cả người đều là khuyết điểm, không xứng làm giàu, lại càng không xứng có được tiên giáng trần gì đó.
Trước mặt Thẩm Mục Lương, Thẩm Tố cũng có thể nói như vậy.
Năm nay cô mười tám tuổi, không còn là đứa con nít ngay cả phản kháng cũng học không được.
Dọc theo đường đi ở trong lòng cô chắp vá lại những ngôn ngữ ác độc đã nghe qua, chỉ chờ gặp Thẩm Mục Lương, công kích ông ta một lần thật đã, chờ khi thật sự gặp được Thẩm Mục Lương, lời cô tích trữ ở đáy lòng lại một câu cũng nói không nên lời.
Thẩm Mục Lương không giống trước kia.
Lúc Cát Huỳnh và Thẩm Tố đi tới cửa thôn, nơi đó đã vây đầy người.
Trong thôn chính là như vậy, một chút gió thổi cỏ lay, không quá nửa giờ thì từng nhà đều biết, người nguyện ý xem náo nhiệt càng là muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, vô luận chuyện tốt chuyện xấu đều có thể dễ dàng trở thành đề tài câu chuyện bàn tán trong một năm tới của họ.
Thẩm Tố không quá thích người trong thôn, người trong thôn cũng không quá thích cô, căn nguyên mâu thuẫn vẫn là người bà nội cay nghiệt của cô.
Cô lười oán hận bà nội, cũng không muốn sửa chữa quan hệ từng nhà, quá mệt mỏi cũng quá mức phiền toái.
Thời gian Thẩm Tố ở trong thôn cũng không tính là rất nhiều, đại đa số thời gian đều ở trường học, nghỉ đông và nghỉ hè cũng có một phần thời gian sẽ tá túc ở nhà bạn học cần học thêm cô.
Cho dù họ có muốn hay không, cha mẹ họ luôn sẵn sàng.
“Thẩm Tố đến rồi!”
“Ơ, Tiểu Thẩm tới rồi, mau tới gặp ba con một chút!”
"Tiểu Thẩm, không ngờ tới những năm này nhà các cô ở bên ngoài phát tài lớn như vậy, như thế nào không nghe cô nói đến!"
“……”
Một tiếng chồng thêm một tiếng, theo thanh âm nói chuyện, ánh mắt Thẩm Tố từ trên từng khuôn mặt ngày thường treo đầy oán độc chán ghét kia xem qua, sắc mặt bọn họ giờ phút này thay đổi khác ngày xưa, có nịnh nọt tha thiết, có hâm mộ ghen tị, duy chỉ một điểm chung là dứt bỏ oán độc bình thường.
Trong tay bọn họ đều có một bao lì xì nhìn qua cũng rất phong phú, Thẩm Tố vội vàng lướt qua mấy cạnh góc mở rộng, lộ ra màu đỏ chồng chéo đan xen, báo cho Thẩm Tố biết phân lượng trong đó.
Thẩm Tố thu hồi ánh mắt, từng bước một đi về phía đám người, âm thanh người cùng thôn khách khí hàn huyên đều bị cô bỏ qua.
Tôn trọng được mua bằng tiền không có ý nghĩa gì, huống chi cô vốn không thèm để ý đến bọn họ.
Thái độ của Thẩm Tố cũng không ai để ý, bọn họ rất phối hợp tránh ra một con đường, để Cát Huỳnh thuận lợi dẫn theo Thẩm Tố đi gặp người đã chuẩn bị hết thảy.
“Tiểu Thẩm!”
Thẩm Tố mới đi được vài bước đã thấy được người đàn ông đứng ở bên cạnh chiếc xe sang trọng nói chuyện cùng mấy người cùng thôn, ông nhìn cũng chỉ như mới hơn ba mươi tuổi, không có mập mạp, nho nhã ôn hòa.
Dư quang thoáng nhìn Thẩm Tố, vội vã giơ tay về phía Thẩm Tố.
Khuôn mặt kia coi như quen thuộc, nhưng xưng hô trong miệng lại xa lạ đến cực điểm.
Thẩm Mục Lương không nên gọi cô như vậy.
Thẩm Tố ở trong nhà mười bốn năm cũng không có được xưng hô bình thường, bà nội sẽ gọi cô một câu con nhóc ngu xuẩn, phụ nữ trung niên sẽ gọi cô một câu con nhóc chết tiệt, Thẩm Ký gọi cô tỷ tỷ cũng đều mang theo trào phúng, người đàn ông biến mất trong chuyện vặt vãnh trong gia đình này ngay cả một xưng hô cũng keo kiệt cho cô.
Tiểu Thẩm, sẽ không phải là xưng hô vừa mới học được từ trong miệng người cùng thôn chứ.
Thẩm Tố nghiêm túc suy nghĩ, Thẩm Mục Lương vội vàng vẫy tay với cô: "Con gái ngoan, lại đây nào.”
Con gái ngoan?
Càng không bình thường.
Ánh mắt Thẩm Tố nhìn về phía Thẩm Mục Lương càng ngày càng kỳ lạ, Cát Huỳnh ở phía trước dẫn đường cho cô đã nhịn không được, cô ta túm lấy Thẩm Tố đi về phía trước: "Nhanh lên đi!"
Cô thúc giục Thẩm Tố, trong mắt tràn đầy khát vọng đối với tiền tài.
Thẩm Mục Lương cũng không làm cô ta thất vọng, sau khi Cát Huỳnh kéo Thẩm Tố đến trước mặt, Thẩm Mục Lương rất sảng khoái đưa cho Cát Huỳnh một bao lì xì dày: "Em gái nhỏ, cảm ơn em.”
Thẩm Tố lạnh lùng nhìn Cát Huỳnh mừng rỡ như điên nhận tiền lì xì, vậy mà cô lại không biết Thẩm Mục Lương là một đứa con phá của đầu thai.
Cái loại cảm giác quái dị này càng thêm sâu nặng.
Bởi vì phần quái dị này càng ngày càng lớn, lời Thẩm Tố tích góp từng tí một trong lòng không dễ nói ra.
Sau khi thu hồi ánh mắt trên người Cát Huỳnh, cô vẫn luôn nhìn Thẩm Mục Lương, ánh mắt ngay thẳng, không hề co rúm sợ hãi.
Thẩm Mục Lương cũng nhìn cô, ánh mắt thản nhiên, tràn đầy nhu tình của người cha hiền.
Ông ta thoạt nhìn là một người cha ôn hòa, nhưng cho tới bây giờ Thẩm Mục Lương cũng không phải là người cha hiền từ gì.
Thẩm Mục Lương hưởng thụ chuyện ông ta khống chế toàn bộ gia đình một cách tuyệt đối, bình thường ông ta cũng không nói chuyện như thế, cưng chiều con trai, giao nhiệm vụ chỉ đạo con gái ngoan ngoãn nghe lời như thế nào cho mẹ và vợ, lúc phát sinh chuyện trọng đại thì giải quyết dứt khoát, không cho phép bất luận kẻ nào cãi lại, ví dụ như đưa Thẩm Tố đến nông thôn.
Thẩm Mục Lương không chấp nhận được ánh mắt không có ý lấy lòng của người trong nhà.
Ánh mắt Thẩm Tố bây giờ to gan bao nhiêu, chính cô rất rõ ràng.
Cô đang chờ Thẩm Mục Lương bộc phát, sau đó cô thuận lý thành chương nói ra những lời lẽ ác độc kia, nhưng ánh mắt Thẩm Mục Lương nhìn cô càng ngày càng cưng chiều, thậm chí vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu cô, cười hỏi cô: "Con gái ngoan, không phải là con không biết ba chứ?"
Lòng bàn tay ấm áp, nụ cười từ ái, ông chính là một người cha bình thường cưng chiều con cái.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
