Hà Diệp đứng ngoài ban công nhìn Lục Tân đi xa dần, mãi cho tới tận khi không nhìn thấy gì nữa.
Cô đứng ngoài đó thêm một lát nữa rồi mới quay trở vào phòng, ngồi vào bàn của mình.
Trường học mới, phòng học mới, tất cả mọi thứ đều xa lạ với cô, điều duy nhất quen thuộc với cô là bạn trai thì cũng đã đi khỏi đây mất rồi.
Hà Diệp cúi đầu, vô thức lấy điện thoại di động ra.
Cuối tháng tám, Lục Tân tới Bắc Kinh nhập học, bạn trai luôn ở bên cạnh cô gần như suốt cả kỳ nghỉ hè bỗng nhiên đi mất, Hà Diệp thấy không quen lắm.
Hiện giờ, vì đang ở trong một môi trường lạ nên cảm giác không quen ấy đột nhiên dữ dội hơn gấp mấy lần so với lần trước.
Điện thoại của Hà Diệp có tin nhắn mới.
Tổ trưởng: [Anh lên xe rồi, em nhớ đi ăn cơm đi nhé.]
Diệp Tử tròn trĩnh: [Em không thấy đói.]
Tổ trưởng: [Em bận bịu suốt từ sáng tới trưa, sao lại không đói chứ, tranh thủ giờ này ở căng tin vẫn còn cơm, em mau đi ăn đi.]
Diệp Tử tròn trĩnh: [Nếu anh hôn ít lại một lúc thì đã có thể đi ăn cơm với em rồi.]
Tổ trưởng: [Em muốn anh đi ăn với em à?]
Hà Diệp không trả lời.
Màn hình hiển thị Lục Tân “Đang soạn tin nhắn” suốt một lúc lâu, Hà Diệp đột nhiên cảm thấy lo lắng, sợ anh định quay trở lại đây, cô vội soạn tin nhắn: [Không, anh mau ra sân bay đi, em cũng qua căng tin đây, bao giờ tới sân bay thì báo cho em biết với nhé.]
Tổ trưởng: [Được.]
Tổ trưởng: [Lúc điền phiếu nguyện vọng, anh thực sự nghĩ là yêu xa cũng không sao, mỗi tuần gặp nhau một lần vào cuối tuần là được rồi.]
Tổ trưởng: [Hiện giờ anh mới biết, anh không nỡ xa em nhiều hơn anh tưởng rất nhiều.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

