Lục Tân: “Được, anh về nhà tắm rửa, tắm rửa xong sẽ trở lại đây, yên tâm, anh tắm nhanh lắm.”
Hà Diệp nhớ anh đã ở trong phòng tắm khách sạn hơn nửa giờ đồng hồ nên dĩ nhiên cô không hề tin lời anh nói chút nào.
Lục Tân lấy chứng minh thư, kem chống nắng và những vật dụng nhỏ khác của cô ra, nhìn bạn gái vào trong. Sau đó, anh nhìn những thứ còn sót lại trong túi, lẳng lặng đi về nhà.
Hà Diệp mất hơn nửa giờ vừa tắm gội, vừa sấy khô tóc.
Diệp Tử tròn trĩnh: [Em xuống ngay đây.]
Tổ trưởng: [Anh chờ em.]
Hà Diệp cất điện thoại di động, nhanh chóng đi xuống lầu.
Đến siêu thị, cô chia sẻ chuyến tham quan khuôn viên trường đại học với ba, sau khi ở lại nửa tiếng, Hà Diệp cũng trở lại tòa nhà số 7 cùng với bạn trai.
Hai người tách nhau ra đi thang máy riêng, Hà Diệp đi ra từ tầng mười lăm, lang thang chỗ cầu thang bộ chứ không về nhà.
Đêm nay, Lục Tân hôn cô rất dịu dàng.
Rốt cuộc thì chỉ sau hai ngày nữa, anh sẽ đến Bắc Kinh báo danh.
Lục Tân đề nghị: “Em có muốn đến Bắc Kinh vài ngày không?”
Hà Diệp không dám đi, nếu không cả hai nhất định sẽ ở lại khách sạn như thế quá nguy hiểm.
Nhưng cô không trực tiếp đề cập đến khách sạn: “Chắc sinh viên năm nhất phải tham gia đợt huấn luyện quân sự đúng không? Cho dù em đi thì anh sẽ không có thời gian đi dạo cùng em mà.”
Lục Tân: “Vậy em có thể đứng xem anh tập huấn cũng được.”
Hà Diệp: “... Có gì thú vị mà xem?”
Một đám sinh viên năm nhất từ Đại học Thanh Hoa đang tập huấn quân sự, còn cô lại đứng một bên quan sát bọn họ sao?
“Anh cứ yên tâm tập huấn quân sự đi, em còn bận rộn với công việc gia sư. Hơn nữa, trước khi nhập học em còn muốn ở bên cạnh ba một chút, hai ngày này em còn phải ở cùng ông bà ngoại nữa.”
Hà Diệp đã có kế hoạch của riêng rồi.
Lục Tân nghe cô nói vậy, cũng không còn cách nào khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

