Tuần trước xin phép nghỉ để đưa bạn gái đi nhập học, tuần này lại xin phép nghỉ để đi hẹn hò, kỳ huấn luyện quân sự của trường Thanh Hoa dễ xin phép nghỉ tới vậy sao?
Hà Diệp không màng tới lời trêu ghẹo của các bạn cùng phòng, cô vắt đồ ngủ lên lưng ghế rồi cầm điện thoại định chạy ra ngoài.
Lúc cô đặt tay lên tay nắm cửa, Vương Nhiên ho khan một tiếng: “Này, cậu đã cầm theo thẻ căn cước chưa đấy?”
Hà Diệp: “... Chắc chắn tớ sẽ quay về phòng.”
Vương Nhiên: “Bình thường mà, tính Diệp Tử hay xấu hổ lắm, đến thay áo cũng phải vào phòng vệ sinh, đâu như bọn mình.”
Trong lúc mấy cô gái nói chuyện phiếm với nhau, Hà Diệp đã chạy phăm phăm xuống dưới.
Còn vài bậc nữa là xuống hết cầu thang, cô đã trông thấy bạn trai của mình đứng ngoài cửa của sảnh lớn.
Dì quản lý ký túc nhìn cô rồi lại nhìn chàng sinh viên điển trai đã đứng đợi ngoài cửa được một lát.
Hà Diệp không chắc dì quản lý ký túc có nhớ mặt hai người họ không, cô cũng chẳng quan tâm lắm, cứ thế đi thẳng ra ngoài.
Lúc nhìn qua video cô không thấy rõ, giờ mặt giáp mặt với nhau, cô mới phát hiện ra màu da của bạn trai mình rám nắng đi hẳn một tone so với tuần trước.
Anh mặc áo phông màu đen, máu tóc ngắn ẩm ướt.
Hà Diệp: “... Anh gội đầu à? Hay là…?”
Hay là chạy tới đây, ra mồ hôi nhiều quá nên bị ướt?
Lục Tân cười, nắm chặt tay cô, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Anh tới khách sạn trước, tắm xong mới qua gặp em.”
Hà Diệp đi theo anh, hỏi hết cái này tới cái kia.
“Anh tới từ mấy giờ vậy?”
“Anh chuẩn bị đồ đạc xong từ buổi sáng, huấn luyện quân sự vừa xong là lập tức đáp ngay chuyến bay lúc sáu giờ bốn lăm.”
“Anh lại xin phép nghỉ à, lần này anh dùng lý do gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)