Vào dịp tết Thanh Minh, công ty được nghỉ ba ngày, từ thứ bảy cho đến thứ hai tuần sau.
Hà Diệp trở về Hiểu Phong Nhã Cư vào tối thứ sáu rồi ở lại với ba mẹ mình suốt cả đêm, sau đó cô lại tiếp tục phụ giúp tại cửa hàng bán trái cây vào sáng hôm sau.
Tới khoảng chín giờ, Hà Diệp xách hai cái túi chứa đầy trái cây đi một vòng quanh khu chung cư, sau đó mới bước lên chiếc xe Panamera được “đặt ở trên mạng” đang đỗ ở ven đường – nơi mà ba mẹ cô không thể nhìn thấy.
Lục Tân nhìn bạn gái mình đang trên ghế phụ lái, ngón tay chạm vào hộp nhập điều hướng: “Địa chỉ cụ thể của nhà ông nội là gì nhỉ?”
Hà Diệp chưa kịp trả lời thì anh đã ra chiều trầm ngâm: “Hình như anh đã từng hỏi em câu này rồi thì phải.”
Hà Diệp: “...”
Đúng là Lục Tân đã từng hỏi rồi.
Năm đó, sau khi Hà Diệp nhận được giấy thông báo trúng tuyển vào trường Đại học Giao thông, ông nội và bà nội của cô đã tổ chức tiệc mừng ở quê nhà. Lục Tân cũng đã hỏi câu này trong lúc gọi video cho cô.
Vào năm mười tám tuổi, Hà Diệp đã không nói cho Lục Tân biết vì cô sợ rằng: Người bạn trai dính người này sẽ đột nhiên chạy đến đó để cho cô một “niềm vui bất ngờ”.
Vả lại, Hà Diệp của năm mười tám tuổi còn có cảm giác rằng: Cô và Lục Tân chỉ là một mối tình học đường mà thôi. Có thể chưa tới lúc tốt nghiệp đại học thì hai người họ đã chia tay vì một nguyên nhân nào đó rồi. Họ hoàn toàn không cần biết ông nội và bà nội của đối phương đang sống ở đâu.
Lục Tân: “Nhưng mà anh thích kiểu làm phiền này mà.”
Hà Diệp chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc báo địa chỉ cho anh.
Lục Tân tập trung lái xe.
Hà Diệp dựa lưng vào chiếc ghế êm ái rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thế nhưng tế bào não của cô lại không chịu nghỉ ngơi. Nó đang chiếu lại toàn bộ cảnh tượng trong mấy ngày qua cho cô xem, đặc biệt là đêm hôm qua, khi Lục Tân lại lái xe trở về Đan Quế Gia Viên trước khi đưa cô trở lại Hiểu Phong Nhã Cư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
