Sau khi Lục Tân dừng xe xong, trước tiên anh lên lầu bỏ một hộp bánh bột nếp vào tủ lạnh nhà mình, sau đó xách một hộp khác đến cửa hàng hoa quả ở cửa phía Đông của khu chung cư.
Cách đây hơn 1 tiếng, vợ chồng Hà Dũng đã biết chuyện bạn trai của con gái chính là "Tiểu Lục".
Bây giờ khi vừa thấy Lục Tân, Ngô Lị lập tức trêu chọc nói: "Con gái nhà người ta đều dẫn bạn trai đi gặp ba mẹ trước, sao Tiểu Diệp lại dẫn cháu đi gặp ông bà nội trước thế?"
Hà Dũng ngồi trước quầy thu ngân, vui vẻ chờ xem Lục Tân sẽ giải thích như thế nào.
Lục Tân cười, nói: "Tiểu Diệp vốn còn muốn giấu đấy ạ, cô ấy bảo cháu dừng xe ở con phố phía trước, sau khi xuống xe thì cô ấy lại mềm lòng, tạm thời thay đổi ý định."
Ngô Lị nói: "Đứa bé ngốc này, có gì mà phải giấu chứ, nếu là người khác thì có thể chú và dì sẽ lo lắng, tuy nhiên cháu lại là người cái gì cũng biết, trước đây chú và dì vẫn luôn muốn làm mối cho hai đứa đến với nhau đấy."
Anh chầm chậm kể lại hết mọi chuyện đã xảy ra, tuy anh chỉ kể lại bằng hai câu nói đơn giản nhưng có thể thấy được sự chân thành mà anh dành cho cô, dù đã trải qua nhiều năm rồi nhưng vẫn chưa bao giờ thay đổi.
Hà Dũng bị lời nói này của anh đưa trở về quá khứ, ông cố gắng tìm ra manh mối của đứa nhóc thích con gái mình mà ông đã không để ý tới.
Ngô Lị lại cảm thấy cảm động, bà ấy không thể không hỏi: "Vì vậy nên những năm cháu đi học ở Bắc Kinh, thực sự cháu chưa từng yêu đương với ai à?"
Lục Tân: "Cháu không yêu ai hết ạ."
Ngô Lị đáp: "Bởi vì cháu vẫn luôn nhớ tới Tiểu Diệp à?"
Lục Tân trả lời: "Thực ra cũng không hẳn là như vậy, do việc học quá bận rộn nên cháu cũng không muốn có bạn gái."
Hà Dũng hỏi anh: "Còn bận hơn cả khi học lớp 12 cơ à?"
Lục Tân cười: "Chương trình học vừa nhiều lại vừa khó, quả thật đúng là bận hơn cả lớp 12 ạ."
Ngô Lị lườm chồng mình: "Ông xem ông kìa, lại bắt đầu không hiểu chuyện nữa rồi, nguyên nhân thực sự là do Tiểu Lục không gặp được cô gái khiến thằng bé yêu thích giống như Tiểu Diệp mà."
Hà Dũng hiểu ra mọi chuyện, ông lại nở nụ cười tươi tắn thường ngày: "Đương nhiên rồi, Tiểu Diệp nhà chúng ta là tốt nhất, vừa xinh đẹp lại vừa hiểu chuyện, Tiểu Lục à, chúng ta đều là người quen cũ, chú tin cháu, cháu cũng phải đối xử tốt với Tiểu Diệp, không được bắt nạt nó đâu đấy."
Lục Tân: "Chú cứ yên tâm ạ, cháu nhất định sẽ đối xử với Tiểu Diệp thật tốt."
Ngô Lị nhận lấy bánh bột nếp trong tay anh rồi bỏ vào trong tủ lạnh trong cửa hàng.
Lục Tân xắn tay áo lên, anh muốn ở lại cửa hàng để giúp đỡ.
Hà Dũng nói: "Bây giờ cũng không bận lắm, không cần cháu giúp đâu, mau về nhà nghỉ ngơi đi, ngày thường đi làm đã mệt mỏi như vậy rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

