Hà Diệp bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Căn phòng tối om, chỉ có một chút ánh sáng nhàn nhạt hắt vào từ bên ngoài thông qua khe hở trên rèm cửa sổ.
Điện thoại di động đang đặt trên cái tủ đầu giường. Cô cầm nó lên, trên màn hình hiển thị hai chữ “Tổ trưởng”, ở góc trên bên phải chỉ thời gian vừa đúng “6:00”, không lệch một giây hay một phút nào cả.
Hà Diệp nằm lên gối lần nữa, nhét hai tay vào bên trong chiếc chăn bông mà cô đã dùng lại ngày hôm qua, sau đó áp điện thoại vào tai để nghe máy.
Cô mơ màng nhắm mắt lại vì còn buồn ngủ, hơi thở đều đều và kéo dài của cô truyền đến đầu dây bên kia thông qua điện thoại di động.
Lục Tân: “Vẫn chưa dậy à?”
Hà Diệp lẩm bẩm: “Mới có sáu giờ thôi mà. Bình thường em đều thức dậy vào lúc bảy giờ.”
Lục Tân: “Nhưng tối hôm qua em đã đi ngủ lúc tám giờ mà. Tính tới bây giờ thì em đã ngủ được mười tiếng rồi đấy.”
Anh vừa nhắc tới đêm qua thì đã khiến Hà Diệp dần tỉnh táo lại rồi.
Hôm qua là chủ nhật.
Sáng sớm, Hà Diệp chạy về nhà để ngủ bù. Cô ngủ liên tục đến tận bảy giờ tối, sau đó Lục Tân mang cơm tối đến nhà rồi hai người cùng nhau ăn cơm.
Hà Diệp có thể nhận ra Lục Tân vẫn còn muốn làm, vậy nên vừa mới ăn xong, cô đã nhốt mình trong phòng ngủ chính ngay tắp lự.
Lục Tân: “Anh đã tắm xong luôn rồi.”
Lục Tân vừa dứt lời thì trong điện thoại di động của Hà Diệp và bên ngoài cửa đồng thời vang lên ba tiếng gõ cửa không nặng không nhẹ.
Dường như những ngón tay của bạn trai đang gõ vào trái tim cô, vừa mềm mại vừa tê dại.
Nhiệt độ cơ thể chợt tăng cao, cô ôm trán giả ngu: “Anh dậy sớm làm chi vậy?”
Giọng nói của Lục Tân xuyên qua điện thoại di động rồi trực tiếp truyền vào lỗ tai cô: “Anh nhớ em. Mới năm giờ sáng anh đã thức dậy nên cũng đã nhớ em cả tiếng đồng hồ rồi.”
Chiếc điện thoại rơi khỏi bàn tay mềm nhũn của Hà Diệp rồi trượt xuống gối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)