Lời nói tình cảm động lòng người, khi khoảnh khắc này thật sự đến, Hà Diệp vẫn không nhịn được mà bật khóc.
Nhưng cô chỉ nức nở một tiếng, ngắn ngủi, trầm thấp, nghe cũng không giống tiếng khóc.
Hà Diệp không có tính cách thường, thích làm nũng hay là nói hết những lời trong lòng ra.
Cô chỉ suy nghĩ nhiều hơn với những người cô quan tâm, ví dụ như ba cô, Chu Tình và… Lục Tân.
Giống như bây giờ, Hà Diệp vòng tay qua cổ anh, hai tay chỉ lặng lẽ siết chặt vào nhau, không nói lời nào, cũng không lau nước mắt đang lăn xuống, cố gắng vờ như không có gì.
Lục Tân lại không nhúc nhích.
Hà Diệp có thể nhận ra được rằng anh cố ý khống chế hơi thở, không giống như dã thú ăn thịt con mồi mà giống như con thú bị thương.
Nỗi hoang mang đánh lạc hướng sự chú ý của Hà Diệp cùng với nỗi đau đớn, cô chớp chớp mắt, lau đi những giọt nước mắt làm mờ tầm nhìn, để bản thân có thể thấy rõ khuôn mặt của bạn trai.
Mặc dù trong bóng tối, cách nhau rất gần, cô vẫn hoàn toàn có thể nhìn rõ hàng lông mày nhướng lên và sống mũi cao thẳng của anh.
Lục Tân cúi người xuống, hôn lên khóe mắt cô, quả nhiên nó đã ướt đẫm, có ít vị mặn.
Hà Diệp hơi xấu hổ. Thật ra bây giờ khá hơn nhiều rồi, chỉ có mỗi lúc đó thôi.
Ngay khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ đợi bạn trai sẽ an ủi mình thì Lục Tân nói: “Giống như anh nghĩ.”
Hà Diệp: “…”
Hai khuỷu tay của Lục Tân chống lên giường, dùng ngón tay chậm rãi lau sạch nước mắt ở hai gò má và khóe mắt của cô: “Anh đoán rằng em sẽ khóc.”
Hà Diệp cắn môi, cô cũng không quan trọng việc cần được anh an ủi, dù sao thì an ủi cũng vậy thôi, anh sẽ không thật sự từ bỏ. Nhưng tại sao anh lại nói vậy?
“Hà Diệp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)