Ăn xong bữa “sáng” đã là mười giờ trưa rồi.
Lục Tân cầm bát đũa đi vào phòng bếp.
Còn Hà Diệp thì quay lại phòng ngủ, súc miệng qua loa sau đó rồi đi tới trước bình sen đặt bên cửa sổ sát đất.
Sàn nhà rất sạch nên Hà Diệp ngồi bệt xuống đất để dễ dàng thưởng thức lá sen.
Bởi vì tên cô nên Hà Diệp rất thích hoa sen nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn trồng chúng cả, vừa cần nước vừa cần bùn, muốn dưỡng tốt thì cần mất nhiều công sức.
Có người gõ cửa.
Hà Diệp nghiêng đầu, nhìn thấy Lục Tân nên bèn quay đầu lại, tiếp tục ngắm những chiếc lá nhỏ tròn trịa, xanh biếc kia.
Lục Tân đi tới, ngồi xuống cạnh cô, ôm bạn gái vào trong lòng.
Hà Diệp đưa lưng về phía anh, tư thế này khiến cô cảm thấy có chút mất tự nhiên.
Lục Tân: “Chỉ ôm một cái thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
Hà Diệp tạm thời tin anh, chỉ vào trong bình nói: “Khi nào thì nó nở?”
Lục Tân: “Chắc là cuối tháng sáu? Có lẽ đến sinh nhật em thì nó cũng nở rồi.”
Chắc chắn anh đã nghĩ gì đó không đứng đắn trước khi nói như vậy. Gần như khi anh vừa nói ra câu đó, trên người anh ngay lập tức có những biểu hiện hư hỏng.
Hà Diệp vội vàng muốn đứng lên.
Lục Tân đè bạn gái lại không cho phép cô đi, giọng bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra hết: “Anh không muốn làm gì hết.”
Hà Diệp không tin!
Lục Tân yên lặng vài giây sau đó giải thích: “Phản ứng s1nh lý, anh không khống chế được.”
Hà Diệp: “… Vậy anh thì khống chế cái tay của anh đi, thả em ra.”
Lục Tân mỉm cười, thật sự buông cô ra.
Hà Diệp lập tức trốn qua bên kia, đổi thành ngồi đối diện với cửa sổ sát đất ngắm nhìn thành phố Giang dưới màn mưa.
Lục Tân tiếp tục ngồi xuống cạnh cô, vì để chứng minh mình không có ý đồ xấu xa nào, anh cố gắng hết sức có thể để giữ một chút khoảng cách với cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



