Khi nhìn thấy Thẩm Huệ Huệ trước mặt, Thẩm Thiên Ân càng hoảng sợ, liên tục bò lùi về phía sau hai bước.
Cô ta kinh hãi nhìn xung quanh, không thể tin được nói: "Thẩm Huệ Huệ... Em... Chị, chị đang ở... thôn Phúc Thủy?"
Thẩm Huệ Huệ không hiểu gì mà nhìn Thẩm Thiên Ân.
Xảy ra chuyện gì vậy? Mới gặp ác mộng sao?
Vẻ mặt này, sao nhìn còn kinh hãi hơn cả lúc cô xuyên không đến?
Thẩm Thiên Ân trợn to mắt nhìn xung quanh, từ từ tỉnh táo lại. Cô ta hung hăng véo vào cánh tay mình, lẩm bẩm nói: "Không phải là đang mơ. Cảnh tượng này... là bố mẹ đang cãi nhau muốn ly hôn sao?"
Thẩm Huệ Huệ gật đầu.
Thẩm Thiên Ân sững người, biểu cảm trên mặt cô ta vặn vẹo một lát, cuối cùng chuyển thành vui mừng như điên.
Thẩm Thiên Ân vội vàng đứng bật dậy từ dưới đất. Người vốn ưa sạch sẽ như cô ta, lúc này đến cả bụi bẩn trên người cũng chẳng buồn phủi.
Cô ta đưa tay túm chặt lấy Thẩm Huệ Huệ, nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt nóng rực: "Thẩm Huệ Huệ, sau khi ly hôn, bố mẹ cũng sẽ chia cắt chị em mình. Một người trong chúng ta sẽ theo mẹ lên thành phố, đến nhà giàu hưởng phúc, còn người kia sẽ ở lại trong thôn, sống cùng bố... Chuyện này em biết không?"
"Em biết mà." Thẩm Huệ Huệ bình tĩnh đáp.
"Em biết?" Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thẩm Huệ Huệ, Thẩm Thiên Ân thoáng chút nghi hoặc, nhưng cũng nhanh chóng nghĩ thông suốt. Thẩm Huệ Huệ từ nhỏ lớn lên ở thôn Phúc Thủy, vì sức khỏe yếu, lại nhát gan nên gần như chưa từng ra khỏi thôn.
Đừng nói đến những thứ hiếm hoi như xe hơi, đồ xa xỉ, e rằng đến cả karaoke, DVD là gì cũng không biết.
Đối với chuyện đến nhà giàu hưởng phúc, cô hoàn toàn không có khái niệm gì.
Cho nên người khác sắp đặt thế nào cô đều chấp nhận được, đúng là một đứa ngốc nghếch, khờ khạo.
Ngược lại thì từ nhỏ cô ta đã thông minh lanh lợi, thường xuyên chạy lên thị trấn, xem ké ti vi cùng người lớn.
Có những thứ dù chưa từng thấy trong đời sống, nhưng Thẩm Thiên Ân đã học được không ít từ trên tivi. Cùng là mười lăm tuổi, Thẩm Thiên Ân lanh lợi hơn Thẩm Huệ Huệ nhiều.
Thế nhưng số phận bất công, cô ta thông minh xinh đẹp như vậy, dốc lòng tìm kế để theo mẹ vào hào môn, chẳng những không được hưởng phúc mà lại còn chịu đủ mọi dày vò.
Thẩm Huệ Huệ ở lại cái thôn làng lạc hậu khỉ ho cò gáy này, cuối cùng lại trở thành người thắng...
Thẩm Thiên Ân nghĩ đến đủ mọi chuyện của kiếp trước, trong lòng ghen tị vô cùng.
Nhưng lần này cô ta không còn thất thố nữa.
Nói xong, Thẩm Thiên Ân chờ Thẩm Huệ Huệ tò mò hỏi tới tấp.
Dù sao thì đứa em gái này cũng chưa thấy nhiều sự đời, mọi thứ về thế giới bên ngoài chỉ biết được thông qua cô ta.
Lúc nhỏ Thẩm Thiên Ân thường bịa đủ thứ chuyện để lừa phỉnh Thẩm Huệ Huệ, lần nào Thẩm Huệ Huệ cũng tin sái cổ, tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
Tuy cuộc đời kiếp trước của cô ta đã thất bại, nhưng sống lại một lần, chuyện khác không dám nói chứ lừa gạt đứa ngốc Thẩm Huệ Huệ này thì quá ư dễ dàng.
Vậy mà sau khi dứt lời, Thẩm Thiên Ân chờ mấy giây vẫn không thấy Thẩm Huệ Huệ hỏi han gì.
Thẩm Thiên Ân ngẩng đầu nhìn, Thẩm Huệ Huệ đang nhìn về phía phòng khách bên phải. Xem bộ dạng của cô, rõ ràng là chẳng hề nghe kỹ lời cô ta nói.
Thẩm Thiên Ân rất không vui, nhưng lúc này không phải lúc nổi giận.
Cô ta giữ chặt Thẩm Huệ Huệ, ép cô phải quay đầu nhìn mình, sau đó lại nói với Thẩm Huệ Huệ: "Xe hơi bốn bánh đó, bên ngoài toàn là sắt, trước sau trái phải đều có kính, ghế bên trong làm bằng da, ngồi lên mềm mại lắm, lúc xe chạy cứ như đang bay vậy. Gió không thổi vào được, mưa không tạt vào được, thoải mái cực kỳ..."
Thẩm Thiên Ân dùng hết mỹ từ để miêu tả.
Nói xong xe hơi, cô ta lại miêu tả một lượt về DVD, điện thoại, đàn dương cầm vân vân.
Thẩm Huệ Huệ cũng từ vẻ lơ đãng ban đầu dần trở nên tập trung chú ý, cuối cùng ánh mắt của cô hoàn toàn dừng lại trên người Thẩm Thiên Ân.
Thẩm Thiên Ân thấy Thẩm Huệ Huệ nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, trong mắt tràn đầy tò mò và dò xét thì mừng thầm trong lòng.
Cuối cùng cũng cắn câu rồi!
Dạo đầu tạo không khí cũng đủ rồi, Thẩm Thiên Ân nói: "Huệ Huệ, thế giới bên ngoài đặc sắc lắm. Nhà mới có đầm đẹp, có đàn dương cầm, ngày nào cũng được uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, trong nhà còn có cái ti vi to mà em thích nhất nữa... Sau này chị ở lại trong thôn, em theo mẹ đến nhà mới hưởng phúc đi!"
Thẩm Huệ Huệ nhìn Thẩm Thiên Ân, lần này quả thật cô đã cảm thấy kinh ngạc.
Xe hơi thì chẳng có gì lạ, đang đậu ở ngoài kia, ai cũng thấy được.
Thẩm Thiên Ân tưởng Thẩm Huệ Huệ chưa từng thấy nên ra sức miêu tả đủ kiểu, cô chỉ nghe qua loa, chẳng để tâm gì.
Dù sao cô cũng là người xuyên đến từ thế giới tương lai, lúc đó xe hơi đầy ngoài đường, chẳng có gì đáng hiếm lạ.
Nhưng nghe một hồi, Thẩm Huệ Huệ dần ý thức được có gì đó không đúng.
Trong thôn tuyệt đối không có những thứ như đàn dương cầm.
Thẩm Thiên Ân miêu tả rất tỉ mỉ, ngay cả chi tiết nhỏ như độ rộng ngón tay cũng nhắc đến, nghe không giống như chỉ thoáng nhìn trên ti vi, ngược lại như đã tự tay đàn thử rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

