Có điều chỉ trong vài năm ngắn ngủi, trên người Tú Phân không còn chỗ nào là lành lặn.
Đặc biệt là năm đó sau khi mang thai sinh ra một cặp song sinh, còn là con gái, Thẩm Dũng lập tức kéo Tú Phân vừa sinh xong xuống giường rồi đánh cho một trận nhừ tử.
Lần đó, Tú Phân suýt bị Thẩm Dũng đánh chết. Tuy may mắn sống sót, nhưng bác sĩ nói cả đời này Tú Phân gần như không có khả năng sinh con nữa.
Từ đó về sau, Thẩm Dũng không còn coi Tú Phân là người, mặc kệ hàng xóm khuyên can thế nào cũng chẳng có tác dụng gì. Vì con gái, Tú Phân cũng luôn nhẫn nhịn.
Nghĩ đến đây, không ít dân trong thôn đều không khỏi thổn thức, rất hiểu cho quyết định của Tú Phân.
"Theo tôi thấy, đáng lẽ phải ly hôn sớm rồi!"
"Chỉ khổ cho hai đứa trẻ... Tú Phân muốn đưa cả hai đứa đi hưởng phúc, nhưng Thẩm Dũng nhất định muốn giữ lại một đứa, nếu không dù chết cũng không ly hôn, có kề dao vào cổ cũng không được."
"Mấy hôm trước có người mổ lợn ở trên thị trấn thường xuyên đến nhà họ Thẩm, mọi người nhớ không?"
"Nhớ, còn tặng cho Thẩm Dũng không ít mỡ. Thẩm Dũng đã đi khắp nơi khoe khoang bảo đây là anh em tốt của mình nữa."
"Anh em tốt cái con khỉ! Chính là coi trọng Thiên Ân, muốn cưới về làm vợ!"
"Tôi vừa nghe lén ở nhà trưởng thôn, nói là bên kia đã đồng ý cho hai nghìn tệ sính lễ, cho nên Thẩm Dũng nhất quyết muốn giữ lại một đứa con gái để bán lấy giá cao!"
"Hai nghìn tệ!"
Mọi người kinh ngạc, không ngờ người mổ lợn lại có thể lấy ra nhiều tiền như vậy.
Nhưng tiền có nhiều hơn nữa cũng không che giấu được tuổi tác đã trên bốn mươi của hắn, lớn hơn Thẩm Thiên Ân trên hai giáp.
Hai chị em nhà họ Thẩm này tuy là song sinh, nhưng Thẩm Thiên Ân từ nhỏ sức khỏe tốt, ăn được uống được, lớn lên trắng trẻo, phát triển sớm.
Tuy mới mười lăm tuổi nhưng đã ra dáng thiếu nữ trưởng thành.
Còn em gái Thẩm Huệ Huệ thì thường xuyên ốm đau, dáng vóc như suy dinh dưỡng, đen đen gầy gầy, trông vẫn giống như trẻ con.
Hai người đứng cạnh nhau, nhìn kỹ thì thấy ngũ quan giống nhau, nhưng khí chất lại khác nhau một trời một vực.
Thẩm Thiên Ân là người đẹp nổi tiếng ở thôn Phúc Thủy, cô gái nhỏ như vậy được bán với giá hai nghìn tệ... Nghĩ thế thì bọn họ lại không cảm thấy hai nghìn tệ đáng giá nữa.
"Cái tên Thẩm Dũng này tạo nghiệt rồi. Bản thân là quỷ cờ bạc, của cải trong nhà đều thua sạch không nói, bây giờ còn tơ tưởng đến sính lễ của con gái."
"Ngất thật! Đó, còn đang nằm ở bên cửa kìa."
"Tôi thấy Tú Phân, tám chín phần mười là muốn dẫn Thiên Ân đi."
"Vậy Huệ Huệ phải làm sao, đều là con gái, đều có thể bán... Ôi, Huệ Huệ! Sao cháu lại ở đây?"
Dân trong thôn nói được một nửa, đột nhiên nhìn thấy Thẩm Huệ Huệ nên vội vàng dừng lời.
Những người còn lại nghe vậy, lần lượt nhìn về phía sau. Khi mọi người nhìn thấy Thẩm Huệ Huệ đứng ngay sau mình, sắc mặt ai nấy đều có chút xấu hổ. Ánh mắt bọn họ nhìn Thẩm Huệ Huệ đã có sự lo lắng, lại mang theo vài phần đồng cảm.
Thẩm Huệ Huệ ngược lại rất bình tĩnh, dù sao đây là tình huống cô đã sớm dự liệu được.
Thấy mọi người nhường đường cho mình, Thẩm Huệ Huệ nhấc chân bước vào trong.
Nông thôn những năm chín mươi phần lớn vẫn xây nhà bằng đất.
Tường đất cao cao bao quanh căn nhà, bước qua ngưỡng cửa là thấy kết cấu bên trong có hơi giống tứ hợp viện một chút.
Thông thường, trong một ngôi nhà có thể có mấy hộ gia đình cùng chung sống.
Nhưng ngôi nhà này của Thẩm Dũng là do ông nội của ông ta xây, đến nay đã có mấy chục năm lịch sử, là ngôi nhà nát nổi tiếng trong thôn.
Những người họ hàng từng ở trong đó, phần lớn đều đã chuyển vào ở trong nhà mới xây, chỉ có Thẩm Dũng không làm nên trò trống gì nên vẫn ở đây.
Nhà cửa tuy cũ nát, nhưng không gian bên trong coi như rộng rãi.
Phía bên trái có một giàn nho, lúc này Thẩm Thiên Ân đang nằm dưới giàn nho nghỉ ngơi. Miệng cô ta hơi hé, một tia nước miếng chảy xuôi theo khóe miệng. Cô ta ngủ rất say.
Phía bên phải là phòng khách, Tú Phân và Thẩm Dũng vẫn đang đối đầu.
Thẩm Huệ Huệ thấy Thẩm Thiên Ân không sao nên định đi về phía bên phải. Đúng lúc này, Thẩm Thiên Ân trên ghế nằm đột nhiên toàn thân co rút. Trong cổ họng cô ta phát ra một tiếng kêu sợ hãi, sau đó cả người đột ngột lật một cái, ngã xuống khỏi ghế.
Một tiếng "rầm" vang lên, Thẩm Thiên Ân ngã hẳn xuống đất, mấy giây sau cũng không có động tĩnh gì nữa.
Thẩm Huệ Huệ vội vàng bước lên trước, muốn đỡ cô ta dậy.
Giây tiếp theo, chỉ thấy Thẩm Thiên Ân đột ngột ngồi dậy khỏi mặt đất.
Thẩm Thiên Ân thở dốc dữ dội. Trong thời gian ngắn ngủi, trên trán cô ta toát ra rất nhiều mồ hôi, giống như vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

