Năm nay Thẩm Thiên Ân mười lăm tuổi, vẫn chưa rời khỏi thôn Phúc Thủy để đến hào môn, làm sao cô ta biết được những chi tiết này?
Lúc này, tiếng bước chân từ phòng khách vọng tới.
Thẩm Thiên Ân và Thẩm Huệ Huệ quay đầu lại, liền thấy mẹ của họ, Tú Phân đang vội vã bước ra.
Hóa ra vừa rồi âm thanh lúc Thẩm Thiên Ân ngã phát ra khá lớn, Tú Phân không yên tâm lắm, muốn ra xem tình hình thế nào.
Thẩm Thiên Ân vẫn đang nắm tay Thẩm Huệ Huệ. Hai người đứng cạnh nhau, cùng lúc quay đầu lại, một người đầy đặn xinh đẹp, một người gầy yếu đáng thương.
Tú Phân nhìn cặp chị em song sinh, lòng đau nhói, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên gương mặt Thẩm Huệ Huệ.
Thôn Phúc Thủy rất nghèo, nhà Thẩm Dũng lại thuộc diện đội sổ ở thôn Phúc Thủy.
Nhà khác có bà bầu mang thai đều được bồi bổ bằng thịt cá, sợ dinh dưỡng không đủ con không lớn được.
Trong suốt thai kỳ, Tú Phân chưa bao giờ được ăn ngon, chỉ dựa vào sức trẻ của mình mà gắng gượng.
Mang thai đôi đã vất vả, sinh nở càng cực khổ hơn.
Khó khăn lắm mới sinh ra được, kết quả đứa đầu lòng trắng trẻo mập mạp, đứa thứ hai lại gầy đét như con khỉ con khô quắt.
Lúc đó rất nhiều người đoán, e là đứa thứ hai này sống không được bao lâu.
Trong thôn Phúc Thủy có tục lệ, sau khi đứa trẻ ra đời, nếu muốn nó sau này nên người, tốt nhất nên mời một vị tiên sinh già đặt cho một cái tên hay.
Tú Phân mang mấy quả trứng gà dành dụm đã lâu đến cửa, nhờ tiên sinh ban tên. Thế nhưng ông lão lại chê xui xẻo, chỉ bằng lòng đặt tên cho đứa đầu là "Thiên Ân", còn đứa thứ hai lại bảo Tú Phân tự xem mà liệu.
Cuối cùng đến lúc làm giấy khai sinh, nhân viên ở quầy chỉ vào bốn chữ lớn "Huệ Dân Phục Vụ*" bên cạnh, đề nghị hay là lấy tên Huệ Huệ, lúc này tên của đứa trẻ mới được xác định.
(*Huệ Dân Phục Vụ: dịch vụ công ích)
Tuy từ nhỏ thể chất yếu đuối hay bệnh tật, nhưng Thẩm Huệ Huệ cũng gập ghềnh trắc trở mà lớn được đến mười lăm tuổi.
Tuy Thẩm Dũng rất ghét bỏ, nhưng nhiều người già trong thôn lại cực kỳ yêu thích cặp chị em song sinh này. Tú Phân cũng luôn cảm thấy, nuôi lớn được hai cô con gái là chuyện tự hào nhất đời bà.
Vốn tưởng bà có thể nhìn hai đứa con trưởng thành, lấy chồng. Đích thân bà sẽ xem xét giám sát, để hai đứa tìm được người đàn ông tốt, sống cuộc đời hạnh phúc mỹ mãn, tuyệt đối đừng giống như bà, bị bố mẹ bán cho hạng người như Thẩm Dũng.
Nghĩ đến đây, lòng Tú Phân áy náy vô cùng. Bà nhìn Thẩm Huệ Huệ, mấp máy môi, mấy lần muốn mở miệng nói cho cô biết sự thật, nhưng lại không tài nào nói ra được.
Kiếp trước, Thẩm Thiên Ân chìm đắm trong niềm vui sướng được rời khỏi thôn Phúc Thủy, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của những người xung quanh.
Lúc này, cô ta liếc nhìn mẹ mình, lại nhìn những người dân làng đang đứng ngoài cổng lớn. Ánh mắt họ đều đổ dồn về đây với vẻ đồng tình thương hại. Cô ta chợt nhận ra, trước giờ cứ ngỡ người rời đi là kẻ chiến thắng, nào ngờ người ở lại mới là người nhận được tất cả sự thương xót của mọi người.
Vì Thẩm Huệ Huệ không còn mẹ nên dân trong thôn càng đối tốt với cô gấp bội.
Tuy Tú Phân dẫn Thẩm Thiên Ân đi, nhưng vẫn canh cánh trong lòng về Thẩm Huệ Huệ còn ở lại trong thôn. Biết đâu trong lúc cô ta không biết, bà đã cho Thẩm Huệ Huệ không ít lợi lộc.
Nếu không cô ta cũng không tài nào hiểu nổi, sao một đứa ngu ngốc như Thẩm Huệ Huệ có thể trở thành linh vật của thôn Phúc Thủy.
Mấy năm sau, thôn Phúc Thủy phất lên, tất cả mọi người đều coi Thẩm Huệ Huệ như Thần Tài nhỏ, chỉ hận không thể hái mặt trăng trên trời xuống tặng cho cô.
Ngược lại, cô ta đến hào môn nhưng ngày đêm chịu đủ dày vò, hoàn toàn không có ai quan tâm cô ta sống khổ sở thế nào.
Kiếp này, Thẩm Thiên Ân lựa chọn ở lại trong thôn. Cô ta không chỉ muốn ở lại, mà còn muốn giống như Thẩm Huệ Huệ, khiến mọi người đều cảm thấy cô ta đã hy sinh rất nhiều, cảm thấy áy náy với cô ta mới được.
Nghĩ đến đây, trước khi Tú Phân kịp lên tiếng, Thẩm Thiên Ân lập tức bước lên một bước, chủ động cất tiếng nói trước mặt tất cả mọi người: "Mẹ, vừa rồi em gái có nói chuyện với con, em ấy chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài, rất muốn ra ngoài xem thử. Con nghĩ rồi, con là chị nên nhường em, hay là cứ để em ấy đi cùng mẹ, còn con sẽ ở lại trong thôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

