Càng đi lên núi thảm thực vật rõ ràng trở nên rậm rạp hơn, màu xanh trong tầm mắt Tô Thanh Nhiễm cũng ngày một nhiều.
Cô cầm một cây gậy mở đường, rất nhanh đã phát hiện một gốc nho dại.
Quả nho dại nhỏ xíu có thể ăn trực tiếp, cũng có thể đem đi ủ rượu, quả màu tím đen trông rất thích mắt.
Cô đưa tay chạm vào cây nho dại, trong lòng vừa nảy ra ý nghĩ, gốc nho dại đó liền biến mất trong không trung! Hơn nữa không để lại chút dấu vết nào!
Cô vào không gian xem thử, phát hiện gốc nho dại quả nhiên đã xuất hiện trên một mảnh đất đen trống trải.
Tô Thanh Nhiễm rất vui mừng, như vậy sẽ đỡ được công đoạn đào cây lên rồi trồng lại.
Ngoài nho dại cô còn tìm thấy mấy cây nấm kê tùng dưới một gốc cây cổ thụ, nấm kê tùng thường mọc thành cụm, là loại nấm cộng sinh với mối, ở đây có mấy cây nấm kê tùng và xung quanh có rất nhiều tổ mối, vậy thì gần đây chắc chắn còn nhiều nấm kê tùng hơn nữa.
Thế mà trên khúc gỗ mục này lại mọc liền sáu bảy đóa, có ba đóa nhỏ chỉ lớn bằng nắm tay cô, mấy đóa còn lại thì lớn bằng bàn tay, chất lượng của bốn đóa ngân nhĩ lớn này khá tốt, không biết mang ra ngoài có thể bán được bao nhiêu tiền nhỉ?
Ngay cả khúc gỗ mục Tô Thanh Nhiễm cũng không bỏ qua, trực tiếp chuyển nó vào trong không gian, biết đâu dưới sự nuôi dưỡng của nước linh tuyền còn có thể mọc ra nhiều ngân nhĩ hơn thì sao?
Tiếp đó cô còn cố ý tìm kiếm những khúc gỗ mục, trên đó có thứ gì thì càng tốt, không có gì cô cũng chuyển vào không gian để dành sau này trồng nấm, vận may của cô cũng không tệ, trên một khúc gỗ mục khá nhỏ đã tìm thấy cả một mảng mộc nhĩ mập mạp.
Sau đó cô lại chuyển thêm những cây ăn quả dại như dẻ dại, sơn tra dại, táo dại vào không gian, không gian vốn trống trải lập tức trở nên náo nhiệt hơn nhiều.
Tô Thanh Nhiễm đi mệt thì ngồi xuống nghỉ ngơi dưới một gốc cây, lấy bình nước trong gùi ra tu một ngụm lớn nước linh tuyền, uống vội quá không cẩn thận làm đổ một ít ra đất cô cũng không để ý, không ngờ lát sau cô đã thấy một con gà rừng không thể chờ đợi được mà lao về phía mình.
Cô trợn tròn mắt, con gà rừng kia dừng lại trên đám lá khô hơi ẩm ướt rồi vỗ cánh, không ngừng tiến lại gần cô khiến Tô Thanh Nhiễm nhìn mà chảy cả nước miếng.
Con gà rừng ngũ sắc béo mập kia dường như vô cùng say mê mùi vị của nước linh tuyền, ngay cả khi bị Tô Thanh Nhiễm túm lấy cánh nó cũng không có phản ứng gì.
Nước linh tuyền còn có công hiệu này!
Tô Thanh Nhiễm làm theo cách cũ, lại vẩy một ít nước linh tuyền ra đất, lần này vẩy nhiều hơn một chút, con mồi dụ tới quả nhiên cũng nhiều hơn, cô lại bắt được ba con gà rừng và bốn con thỏ rừng!
Cô cũng cho động vật vào không gian, đồng thời dùng ý niệm phân chia khu vực, không cho động vật đến phá phách bên phía nước linh tuyền và đất đen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


