“Đúng, chính là nó! Hôm nay bọn em vừa đến cắt cỏ lợn nó đã nói với bọn em những chuyện này, bọn em mới tin...”
Tô Thanh Nhiễm nhìn về phía Tô Thủy Ngưu, trong lòng đã hiểu rõ, cậu bé là cháu trai của bà Vương, cũng là em trai của Tô Thủy Cần, Tô Thủy Cần vẫn luôn si mê Lục Cảnh Hiên, cô ta nói xấu mình với em trai cũng là chuyện bình thường.
Kiếp trước trước khi cô kết hôn với Lục Cảnh Hiên Tô Thủy Cần vẫn luôn quấn lấy anh ta không buông, thậm chí suýt nữa thắt cổ tự tử.
Nhưng Lục Cảnh Hiên rất tuyệt tình với người mình không thích, không cho Tô Thủy Cần một chút hy vọng nào, sau này có lẽ cô ta đã nhìn thấu và buông bỏ, rất nhanh đã kết hôn, nghe nói cuộc sống sau hôn nhân cũng không tệ, ít nhất là tốt hơn cô nhiều.
“Hả!” Mấy đứa trẻ kêu rên một tiếng: “Chị Nhiễm, bọn em thật sự không có mắng chị mà!”
“Chị Nhiễm, cầu xin chị, chị đừng nói với bố mẹ em, không thì họ sẽ đánh chết em mất!”
“Sau này bọn em nhất định sẽ không bắt nạt Đại Hổ và Nhị Hổ nữa đâu!”
“Thật không?”
“Thật ạ! Em đảm bảo!”
“Được rồi, chị có thể không nói với bố mẹ các em nhưng các em phải giúp chị một việc.”
“Việc gì ạ?”
Tô Thanh Nhiễm mỉm cười bảo chúng ghé tai lại gần, đương nhiên Tô Thủy Ngưu không đến, cậu bé không sợ Tô Thanh Nhiễm nói với bố mẹ mình đâu, bố mẹ cậu bé cũng sẽ không đánh cậu bé!
Nhưng nhìn thấy đám bạn đều vây quanh Tô Thanh Nhiễm chỉ còn mình cậu bé trơ trọi đứng đó, cậu bé lại cảm thấy mình như bị phản bội, cậu bé tức giận đá hòn sỏi dưới chân sau đó đeo chiếc gùi nhỏ bỏ đi.
Sau khi dặn dò mấy đứa trẻ kia xong chúng liền giải tán, chỉ có Đại Hổ và Nhị Hổ mặt mày hớn hở là không đi, trên tay Đại Hổ còn cầm một cọng rễ ngọt: “Cô út, rễ ngọt này cô ăn không? Cháu và Nhị Hổ vừa tìm được mấy cọng đó!”
Tô Thanh Nhiễm cười lắc đầu: “Các cháu ăn đi, cô phải vào núi một chuyến.”
“Nhưng bà nội nói không được vào núi.”
“Các cháu là trẻ con không được lên núi nhưng cô út là người lớn rồi, có thể đi, các cháu cứ ở đây cắt cỏ lợn đi, cắt xong thì về nhà, bên ngoài nóng chết đi được.”
“Vâng ạ!” Nhị Hổ cười cong cả mắt: “Vậy bọn cháu cắt cỏ lợn xong cũng sẽ đi làm việc cô út vừa dặn cùng bọn Nhị Cẩu.”
“Nhị Hổ ngoan quá, lát nữa cô út mua kẹo cho các cháu ăn.”
Tô Thanh Nhiễm cười, cô đang sầu vì không có cơ hội rêu rao chuyện của Lục Cảnh Hiên và Kiều Mạn Tuyết ra ngoài, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, có sẵn đám trẻ này mà không dùng thì thật lãng phí!
Chỉ không biết sau khi quan hệ của hai người họ bị phanh phui, Lục Cảnh Hiên có còn cưới cô ta không!
Dưới chân núi thường có người đến nhặt củi nên thảm thực vật khá thưa thớt.
Cô không dừng bước mà đi thẳng lên sườn núi, lần này lên núi cô muốn tìm một vài cây ăn quả dại để trồng vào trong không gian.
Rau củ được tưới bằng nước linh tuyền sẽ có vị tươi ngon mọng nước hơn, vậy thì quả dại chắc cũng thế.
Quả dại trên núi đa phần đều chua chát khó ăn, nếu không đã bị người khác hái sạch rồi.
Nhưng những nhà không đủ lương thực cũng sẽ không hái loại quả này để ăn thay cơm, vì loại quả chua chát này càng ăn sẽ càng đói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


