Lúa nước vẫn còn ngoài đồng chưa thu hoạch, ở đây chỉ có giống lúa mì, cao lương và ngô, để không gây chú ý cho Triệu Lan Chi, mỗi loại cô chỉ lấy một ít.
Lấy hạt giống xong cô lại sắp xếp phòng chứa đồ lặt vặt về như cũ.
Trong không gian, Tô Thanh Nhiễm dùng ý niệm điều khiển xới toàn bộ đất đen một lượt, sau khi gieo hạt giống xuống lại dùng nước linh tuyền tưới từng loại một.
Cảm nhận sức sống căng tràn trong không gian, tâm trạng cô cũng tốt lên không ít.
Ăn sáng xong cô cũng đeo gùi ra khỏi nhà.
Thật ra bây giờ cô ra ngoài vẫn có người nói xấu sau lưng, chẳng qua cũng chỉ là chuyện cô được đàn ông ôm, mất trong sạch này nọ.
Nhưng cô là người sống lại một lần, hoàn toàn không để tâm đến những lời đàm tiếu này.
Người khác nói gì cô cứ coi như không nghe thấy là được, nếu có kẻ nào không có mắt nhảy nhót trước mặt cô, vậy thì đừng trách cái tát của cô không có mắt!
Thôn Tô Gia có hai con sông, dân làng còn đặt tên cho chúng, con sông ở đầu thôn tên là Thanh Hà, ở cuối thôn tên là Thúy Hà.
Phía cuối thôn khá hoang vắng, người ở cũng ít, mọi người đều không muốn đến đó, phần lớn đều giặt giũ, rửa rau ở Thanh Hà, chỉ khi cuối năm vớt cá mới chạy sang Thúy Hà.
Đi dọc theo sông Thanh Hà một lát là có thể thấy mấy sườn đồi, trên sườn đồi có mọc từng mảng cỏ, đủ các loại cỏ lợn, không ít trẻ con hoặc người già sẽ đến đây cắt cỏ lợn.
Từ sườn đồi đi lên một chút nữa là một ngọn núi.
Ngọn núi này tên là núi Ngọa Kê, vì nhìn từ xa nó giống như một con gà đang ấp trứng nên được đặt tên như vậy, nghe nói trong núi sâu có hổ, trước đây còn có người nghe thấy tiếng hổ gầm cho nên người thôn Tô Gia không dám vào sâu trong núi, bình thường muốn vào núi hái chút nấm, đào chút rau dại hoặc đi săn cũng chỉ loanh quanh dưới chân núi mà thôi, nếu có nhiều người đi cùng, người gan dạ cũng sẽ lên sườn núi thám thính.
“Mày nói bậy bạ gì đó? Có giỏi thì nói lại cho tao nghe một lần nữa xem nào!”
“Nói thì nói! Cô mày lẳng lơ không rõ ràng với người đàn ông khác, nhà họ Lục không thèm lấy cô ta, hôn sự mới hủy đó!”
“Mày nói bậy! Xem tao có đánh nát miệng mày không!”
Tô Thanh Nhiễm vừa đến sườn đồi đã thấy Đại Hổ và Nhị Hổ đang đánh nhau với mấy đứa trẻ, hai đứa chúng nó còn nhỏ, không chiếm được thế thượng phong.
“Đại Hổ, Nhị Hổ!”
Thấy Tô Thanh Nhiễm đến mấy đứa trẻ kia lập tức dừng tay, dù sao vừa rồi chúng cũng đã nói xấu cô.
“Cô út!”
Nhị Hổ nhỏ tuổi hơn nên bị cào mấy cái, tủi thân bật khóc: “Cô ơi hu hu hu... Chúng nó mắng cô... Hu hu hu cháu muốn đánh chết chúng nó hu hu hu...”
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm ấm lên: “Cô út biết rồi.”
Cô còn chưa nói gì mấy đứa trẻ kia đã sợ hết hồn, vội vàng rối rít nói: “Chị Nhiễm, lời này không phải em nói!”
“Cũng không phải em nói!”
Trong đó có một cậu bé mặc áo màu xám mím môi không nói gì, Đại Hổ chỉ vào cậu bé nói: “Là Tô Thủy Ngưu nói!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

