Ở cửa phòng, một nữ thanh niên trí thức nháy mắt ra hiệu với Chương Bình: “Còn không mau qua đây.”
Nhìn vào trong khu thanh niên trí thức, ánh mắt của những thanh niên trí thức khác hoặc chế giễu, hoặc khinh bỉ, hoặc xem kịch vui, móng tay Kiều Mạn Tuyết găm chặt vào lòng bàn tay, cô ta cảm nhận được một cơn đau nhói nhưng trên mặt lại nở nụ cười, tiểu thư tư bản thì đã sao?
Sẽ có một ngày cô ta bắt đám người dưới đáy xã hội này phải quỳ xuống xin lỗi cô ta!
Nhà họ Tô.
Tô Thanh Nhiễm cầm vòng ngọc rảo bước đi tới trước ngăn kéo ngồi xuống, cô lấy một con dao nhỏ chọc một cái vào ngón trỏ.
Giọt máu đỏ tươi trào ra chảy xuống vòng ngọc, vết thương dường như bị vòng ngọc thu hút một cách kỳ lạ, máu tươi cuồn cuộn chảy về phía vòng ngọc trông có chút quỷ dị.
Tô Thanh Nhiễm cau mày nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc đang hấp thu máu tươi, cảnh tượng trước mắt có chút kỳ lạ, lúc Kiều Mạn Tuyết mở vòng ngọc chỉ dùng một giọt máu tươi, tại sao cô lại phải dùng nhiều máu như vậy.
Cô còn chưa kịp nghĩ nhiều thì cảm thấy hoa mắt, giây tiếp theo cô đã xuất hiện bên trong một không gian sáng sủa rộng rãi.
Thì ra không gian này tên là Tường Vân, là do tổ tiên Tô gia truyền lại từ đời này sang đời khác nhưng chưa từng có ai có thể mở nó ra hoàn toàn.
Không gian này có linh tính, người bình thường có thể dùng máu tươi để mở chức năng chứa đồ, nhưng chỉ có hậu nhân Tô gia được chọn mới có thể mở hoàn toàn không gian.
Sau khi không gian được mở hoàn toàn thì có vô số chức năng, chứa đồ chỉ là cơ bản nhất, không gian không chỉ cho vật sống vào mà trong kho còn có chức năng giữ tươi, có thể nói là vô cùng mạnh mẽ.
Hơn nữa một khi không gian đã được mở hoàn toàn, không ai có thể cướp đi được, sau này không gian này còn có thể truyền cho hậu duệ có bớt tường vân trên người, bao gồm tất cả mọi thứ trong không gian, nhưng sự xuất hiện của bớt tường vân là ngẫu nhiên.
Tuy không thể quyết định tường vân xuất hiện trên người đứa trẻ nào, cô lại có quyền lựa chọn có truyền lại hay không, nếu chọn không truyền thì không gian sẽ biến mất cùng với sự ra đi của cô.
Sau khi tiếp nhận xong những thông tin này, trong lòng Tô Thanh Nhiễm tràn đầy phấn khích và tự tin, sau khi mở hoàn toàn không gian, cô không cần phải lo lắng không gian bị cướp đi nữa.
Kiều Mạn Tuyết ở kiếp trước không có khả năng mở hoàn toàn không gian, cô ta lúc nào cũng đeo vòng ngọc, sau khi nổi danh cũng thu hút sự chú ý của nhiều kẻ có lòng, không ít người đã để ý đến chiếc vòng ngọc trên cổ tay cô ta.
Cũng vì thế mà mấy lần gặp họa sát thân.
Bây giờ vòng ngọc đã trở thành ấn ký tường vân hòa làm một với cô, cô hoàn toàn không có nỗi lo này, biết đâu còn có thể lợi dụng chiếc vòng ngọc này để gây chút chuyện cho Kiều Mạn Tuyết...
Hôm sau Tô Thanh Nhiễm dậy từ rất sớm.
Cô rửa mặt qua loa rồi chạy đến phòng chứa đồ lặt vặt, tìm thấy các loại hạt giống Triệu Lan Chi để lại, có củ cải, cải thảo, dưa chuột... Cùng các loại ngũ cốc như đậu xanh, đậu nành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

