“Tôi còn tưởng gã bản lĩnh thế nào, nói vài câu đã không chịu nổi rồi.” Tạ Cẩm An đắc ý cười cười.
“Cậu đôi co với gã làm gì?” Thời Vân Tiêu xách đồ tiếp tục đi về phía trước.
“Không phải gã ở đó nói giọng châm chọc trước sao? Cậu đừng nói với tôi là cậu không cảm nhận được địch ý của gã đối với cậu nhé?” Tạ Cẩm An cười khẩy: “Này, cậu nói xem có khi nào gã coi cậu là tình địch rồi không?”
“Đừng nói linh tinh.” Thời Vân Tiêu khựng lại một chút, nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ.
“Tôi nói linh tinh chỗ nào? Những lời vừa rồi của Lục Cảnh Hiên còn chưa đủ rõ ràng sao? Nhưng mà cậu bảo lời gã nói có thật không? Đồng chí Tô thật sự vẫn sẽ tha thứ cho gã sao?”
“Chắc không đâu, với cái loại cặn bã đó...” Tạ Cẩm An nhớ tới những gì nghe được trong rừng cây gần khu thanh niên trí thức tối hôm qua, có chút chần chừ mở miệng: “Chúng ta có nên nhắc nhở đồng chí Tô một chút không? Ngộ nhỡ cô ấy thật sự bị Lục Cảnh Hiên lừa gạt thì làm sao? Cái mặt của tên này trông cũng được đấy chứ, mấy cô gái chẳng phải hay coi trọng cái này sao?”
Khóe môi Thời Vân Tiêu giật giật nói: “Nếu cậu không yên tâm thì có thể nhắc nhở một chút.”
“Ơ, cái gì gọi là nếu tôi không yên tâm?” Nhìn bóng lưng Thời Vân Tiêu đã đi xa, Tạ Cẩm An lầm bầm: “Sao cảm giác tên này là lạ...”
Thôi bỏ đi, cứ xem xét trước đã, dù sao tang lễ của Tô Hiểu Dũng vẫn chưa tổ chức xong, bọn họ còn phải ở lại thôn Tô Gia vài ngày, nếu đồng chí Tô thật sự bị Lục Cảnh Hiên lừa gạt, anh ấy chắc chắn sẽ ra tay tương trợ, ai bảo anh ấy là người tốt bụng hay giúp đỡ người khác chứ?
Đêm xuống lúc Kiều Mạn Tuyết trở về khu thanh niên trí thức thì sắc mặt không được tốt lắm, mặc dù hôn sự của Tô Thanh Nhiễm và Lục Cảnh Hiên đã toang nhưng Lục Cảnh Hiên vẫn chưa chịu mở miệng đồng ý cưới cô ta.
Tuy cô ta không muốn chăm sóc già trẻ lớn bé nhà họ Lục nhưng chỉ cần nhẫn nhịn đến khi Lục Cảnh Hiên thăng chức lên Doanh trưởng, cô ta có thể đi theo quân, đến lúc đó người nhà họ Lục có thể làm gì được cô ta?
Cô ta là đại tiểu thư nhà họ Kiều, sao có thể cam tâm làm kẻ thứ ba?
“Cô vừa đi đâu về thế?”
“Tôi còn chưa nói gì mà, sao cô đã cuống lên rồi?” Chương Bình cười khẩy một tiếng: “Chẳng lẽ cô có bí mật gì không muốn người khác biết?”
Lúc này Kiều Mạn Tuyết mới vỡ lẽ Chương Bình đang lừa mình, có thể cô ta đã nhìn thấy mình đi ra từ rừng cây nhưng không nhìn thấy mình đi cùng Lục Cảnh Hiên, nghĩ đến đây cô ta thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi thì có bí mật gì chứ? Cô biết bình thường tôi hay vào rừng nhặt cành cây mà, cô đừng quên, cành khô để nhóm lửa ở khu thanh niên trí thức chúng ta đều là do tôi nhặt về đấy.” Đây là cái cớ cô ta từng dùng trước kia.
“Vậy sao?” Chương Bình có chút không tin nhưng Kiều Mạn Tuyết quá tinh ranh, cô ta không moi được thêm tin tức gì.
“Đương nhiên.”
Xem ra sau này gặp Cảnh Hiên phải đổi chỗ khác thôi.
“Chương Bình, cô nói chuyện với cô ta làm gì? Coi chừng bị lây tác phong tư bản đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)