Lục Cảnh Hiên không ngờ Tô Thanh Nhiễm lại làm thật, anh ta vịn vào cây hòe liên tục móc họng, cố gắng nôn đống c*t gà vừa vô thức nuốt xuống ra ngoài.
Lúc này toàn thân anh ta bốc lên mùi hôi thối, Lục Cảnh Hiên tức đến mức gân xanh trên trán giật đùng đùng: “Tô Thanh Nhiễm! Cô điên rồi sao?”
“Cút! Hôn sự giữa tôi và anh đã toang rồi, bây giờ tôi với anh chẳng có nửa điểm quan hệ, sau này anh còn dám đến nhà tôi, tôi gặp lần nào hắt lần đó! Nếu anh thích uống, vậy thì ngày nào tôi cũng đến nhà anh hắt c*t gà vào người anh!”
“Tô Thanh Nhiễm!”
Tô Thanh Nhiễm lại vơ lấy chổi, hót rác ném tất cả vào người gã, Nhị Hổ còn đứng bên cạnh đưa đồ cho cô, Lục Cảnh Hiên bị ném đến vô cùng chật vật, trong lòng có tức cũng không phát tiết ra được chỉ đành xám xịt bỏ chạy.
“Nhị Hổ giỏi lắm!”
Thời Vân Tiêu và Tạ Cẩm An xách theo thịt vừa mua từ Cung tiêu xã về nhà Tô Hiểu Dũng, vừa khéo đụng phải Lục Cảnh Hiên đang chật vật đi ra từ sân nhà họ Tô.
Thời Vân Tiêu theo bản năng nhìn thoáng qua sân, chỉ thấy bóng lưng Tô Thanh Nhiễm đi vào nhà.
“Doanh trưởng Thời, Phó doanh trưởng Tạ.” Nhìn thấy Thời Vân Tiêu, nét mặt Lục Cảnh Hiên có chút phức tạp, một mặt anh ta cảm kích Thời Vân Tiêu đã cứu mạng Tô Thanh Nhiễm, tình huống lúc đó khẩn cấp, anh ta thật sự không kịp trở tay.
Nhưng mặt khác, với tư cách là người sắp kết hôn với Tô Thanh Nhiễm, biết Thời Vân Tiêu đã ôm cơ thể cô, anh ta lại không tránh khỏi có chút địch ý vi diệu.
Đương nhiên không phải vì anh ta thích Tô Thanh Nhiễm, chỉ là Tô Thanh Nhiễm sớm muộn gì cũng phải kết hôn với anh ta, cho dù bản thân đã quyết định vì Tuyết Nhi mà giữ mình như ngọc sẽ không chạm vào cô, nhưng rốt cuộc cô vẫn là người phụ nữ của anh ta, bị người đàn ông khác ôm ấp thì còn ra thể thống gì?
Trong mắt Thời Vân Tiêu, mình chắc chỉ là một con ba ba bị cắm sừng thôi nhỉ?
Nghĩ vậy Lục Cảnh Hiên bất giác dừng bước: “Doanh trưởng Thời, anh đã cứu Thanh Nhiễm, tôi còn chưa kịp cảm ơn anh.”
“Đợi sang xuân năm sau tôi và Thanh Nhiễm kết hôn, nhất định sẽ mời anh uống rượu mừng.”
“Vậy sao?” Tạ Cẩm An cười cười: “Tôi lại thấy đồng chí Tô giận thật đấy, Tiểu Lục cậu đúng là phải để tâm rồi, nếu hôm qua người cậu cứu là đồng chí Tô, để đồng chí Kiều lại cho chúng tôi cứu thì chẳng phải đã không có chuyện gì rồi sao?”
“Nhắc tới mới thấy lạ, sao lúc đó cậu lại cứu đồng chí Kiều trước vậy?”
Sắc mặt Lục Cảnh Hiên cứng đờ: “Thanh Nhiễm lớn lên ở nông thôn, không yếu ớt như thanh niên trí thức Kiều, tôi tưởng... Tôi tưởng cô ấy có thể kiên trì thêm một lát.”
“Hóa ra là vậy, thế thì Tiểu Lục cậu đúng là tốt bụng thật đấy, lại vì một người không quen biết mà đặt vị hôn thê của mình vào chỗ hiểm nghèo.”
Sắc mặt Lục Cảnh Hiên có chút khó coi nhưng hai người trước mặt này đều coi như là cấp trên của anh ta, anh ta cũng không thể đắc tội bọn họ, chỉ đành nói một câu còn có việc rồi vội vàng rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)