Thật ra giờ này các thanh niên trí thức đều đang làm việc ngoài đồng nhưng cũng có ngoại lệ, khu thanh niên trí thức cũng cần người thay phiên nhau nấu cơm, chắc là đến lượt hai người này nấu cơm nên được tan làm sớm, trước khi về khu thanh niên trí thức tiện đường ghé qua núi Ngọa Kê mang ít cỏ khô về nhóm lửa.
“Đồng chí Chương, đồng chí Hề, hai người cũng đến nhặt cỏ khô à?” Tô Thanh Nhiễm chủ động chào hỏi hai người, cô nhớ hai người này không ưa Kiều Mạn Tuyết, kẻ thù của kẻ thù là bạn, cô sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để chèn ép Kiều Mạn Tuyết.
“Ừm đúng vậy, tôi đang định về nhà đây, hai người cứ nhặt tiếp đi.”
“Ấy đồng chí Tô, thật ra chúng tôi cũng nhặt gần xong rồi, chúng ta cùng về đi?” Thấy Tô Thanh Nhiễm định đi Chương Bình lập tức lên tiếng.
Hề Giai Ni có chút nghi ngờ nhíu mày nhìn cô ta, khẽ lắc đầu.
“Được thôi, vậy cùng đi đi.”
Ba người đi song song, Chương Bình đi ở giữa, cô ta và Hề Giai Ni đi sát nhau còn Tô Thanh Nhiễm thì cách cô ta một khoảng bằng một người.
“Đồng chí Tô, nghe nói cô bị đập đầu, bây giờ sức khỏe ổn chứ?” Chương Bình hỏi.
“Đỡ nhiều rồi.”
“Tôi còn nghe nói hôn sự của cô với đồng chí Lục hỏng rồi? Mạo muội hỏi một câu, chuyện này có phải liên quan đến việc anh ta ôm Kiều Mạn Tuyết không?”
“Chương Bình...” Hề Giai Ni nhíu mày, sao cô ta có thể hỏi một câu vô lễ như vậy? Đồng chí Tô gặp phải chuyện này chắc chắn trong lòng cũng không thoải mái.
“Chương Bình! Cô quá đáng rồi đấy, mau im đi!” Hề Giai Ni dừng bước, có chút áy náy nhìn Tô Thanh Nhiễm: “Đồng chí Tô, xin lỗi, Chương Bình cô ấy chỉ là hơi nhiều chuyện, thật ra cô ấy không có ác ý đâu.”
Tô Thanh Nhiễm cụp mắt xuống, trên mặt thoáng qua một nét yếu đuối: “Tôi biết đồng chí Chương không có ác ý, thật ra những câu hỏi của cô ấy tôi cũng rất muốn làm rõ, Lục Cảnh Hiên không quen biết đồng chí Kiều mà lại cứu cô ấy, trong khi tôi lại là người đang bàn chuyện cưới xin với anh ta...”
“Cô cũng nghĩ vậy đúng không? Tôi biết ngay mà, quan hệ của Kiều Mạn Tuyết và Lục Cảnh Hiên chắc chắn không đơn giản! Trước đây tôi toàn thấy Kiều Mạn Tuyết chạy vào trong rừng, cô ta còn nói là đi nhặt củi khô nhưng tôi cứ thấy có gì đó không đúng, nói không chừng... Cô ta vào rừng để hẹn hò riêng với Lục Cảnh Hiên đấy!”
“Đồng chí Tô cô yên tâm, tôi nhất định sẽ vạch mặt đôi gian phu dâm phụ này để trả lại công bằng cho cô!”
Kiếp trước Tô Thanh Nhiễm nghe Lục Cảnh Hiên nói, ở khu thanh niên trí thức có một nam thanh niên trí thức họ Liêu thích Kiều Mạn Tuyết, một nữ thanh niên trí thức họ Chương thích nam thanh niên trí thức họ Liêu này, cho nên cô ta mới luôn nhắm vào Kiều Mạn Tuyết, cộng thêm thân phận tiểu thư nhà tư bản, Kiều Mạn Tuyết ở khu thanh niên trí thức đã bị xa lánh, sống rất khổ sở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


