Từ nhỏ Tô Thanh Nhiễm đã thích chạy theo đuôi anh ta, tháng trước còn gửi cho anh ta không ít đồ dinh dưỡng vào quân đội. Anh ta không tin chỉ vì mình không cứu cô mà cô lại đòi hủy hôn. Chẳng qua cô đang lạt mềm buộc chặt, đợi anh ta đến dỗ dành mà thôi.
Nhưng lần này đúng là anh ta hơi quá đáng khiến cô đau lòng.
Hay là nhân lúc đưa vòng ngọc cho cô, anh ta nói vài câu ngọt ngào để cô tha thứ cho mình nhỉ?
Mặc dù anh ta không thích Tô Thanh Nhiễm, thậm chí còn có chút chán ghét việc cô cứ bám lấy mình nhưng cô quả thật là đối tượng kết hôn thích hợp nhất.
Không chỉ điều kiện gia đình tốt, con người cũng tháo vát, chắc chắn có thể giúp anh ta chăm sóc cho người thân trong nhà.
Hơn nữa hiện giờ anh ta cũng đã nghĩ thông suốt, ông nội nói đúng, nếu anh ta kết hôn với Kiều Mạn Tuyết, tương lai của anh ta coi như chấm dứt. Anh ta mới hai mươi tuổi đã là Phó đại đội trưởng, tiền đồ sau này rộng mở vô lượng, anh ta thật sự cam tâm cả đời chỉ làm một Phó đại đội trưởng sao?
Đương nhiên là không!
Cho nên dù anh ta có thích Kiều Mạn Tuyết đến đâu, hiện giờ anh ta cũng không thể kết hôn với cô ta. Nhưng về những phương diện khác, anh ta có thể bù đắp cho cô ta nhiều hơn một chút.
Lục Cảnh Hiên đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóc thút thít. Anh ta cúi đầu nhìn xuống, thấy khuôn mặt Kiều Mạn Tuyết đầm đìa nước mắt, khóc đến mức điềm đạm đáng yêu.
“Tiểu Tuyết, sao vậy?”
“Không có gì...”
Kiều Mạn Tuyết khóc đến mức không thở nổi, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lục Cảnh Hiên: “Hai người sắp kết hôn rồi đúng không? Vậy sau này chúng ta không thể ở bên nhau nữa. Ở bên anh trước khi kết hôn là giới hạn cuối cùng của em, em không muốn làm kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của người khác...”
“Vậy em không thể làm kẻ thứ ba không thấy ánh mặt trời cả đời được...”
“Sẽ không đâu, Tô Thanh Nhiễm chỉ là tấm bình phong của chúng ta thôi. Đợi anh lên làm Thủ trưởng, em nhất định sẽ là phu nhân Thủ trưởng của anh!”
“Em nghĩ mà xem, quân hàm hiện giờ của anh chưa đạt tiêu chuẩn để người nhà đi theo quân đội. Cho dù chúng ta kết hôn, em cũng không thể cùng anh đến đơn vị.”
“Ở thôn Tô gia, em phải hầu hạ ông nội và mẹ anh, còn phải làm việc đồng áng, em chịu nổi không? Chi bằng giao những việc này cho Tô Thanh Nhiễm, dù sao từ nhỏ cô ta đều sống ở nông thôn, cũng làm quen những việc này rồi.”
Anh ta hoàn toàn không nhớ tới việc tuy Tô Thanh Nhiễm lớn lên ở nông thôn nhưng lại được người nhà cưng chiều, lớn đến chừng này việc nặng nhất từng làm cũng chỉ là lên núi cắt cỏ lợn.
“Đợi anh phát triển trong quân đội anh sẽ đưa em vào đoàn văn công, đến lúc đó chúng ta có thể gặp nhau mọi lúc mọi nơi.”
Kiều Mạn Tuyết vừa nghĩ đến việc mình phải ở Lục gia, hầu hạ ông nội và bà mẹ chồng đanh đá của anh ta thì da gà nổi khắp người. Nghĩ như vậy, lời Lục Cảnh Hiên nói cũng khá có lý.
“Được, Cảnh Hiên, em đều nghe theo anh.”
“Tiểu Tuyết, để em chịu thiệt thòi rồi.”
“Không thiệt thòi, chỉ cần là vì anh vì tương lai của chúng ta, em đều sẵn lòng.”
“Đúng rồi, chiếc vòng ngọc lần trước anh đưa cho em, em còn nhớ không?”
Kiều Mạn Tuyết ngẩn người lập tức gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)