Chiếc vòng ngọc đó là tín vật định thân Tô gia đưa cho Lục Cảnh Hiên, cô ta vừa nhìn đã thích ngay, Lục Cảnh Hiên thấy cô ta thích liền tặng cho cô ta.
“Có mang trên người không?”
“Đồ anh tặng đương nhiên em luôn đeo bên người rồi. Nè, anh xem.” Kiều Mạn Tuyết cười đưa cổ tay ra. Ai ngờ câu nói tiếp theo của Lục Cảnh Hiên lại khiến nụ cười trên mặt cô ta cứng lại.
“Tô Thanh Nhiễm đang làm loạn đòi hủy hôn với anh, bắt anh trả lại vòng ngọc. Em đưa chiếc vòng ngọc này cho anh trước đã.”
Lục Cảnh Hiên cau mày vẻ chán ghét: “Đợi anh dỗ dành cô ta xong xuôi sẽ lấy vòng ngọc về cho em.”
Tay Kiều Mạn Tuyết bất giác siết chặt. Không biết tại sao, khi biết phải trả vòng ngọc cho Tô Thanh Nhiễm, trong lòng cô ta dâng lên một sự không nỡ mãnh liệt, giống như thứ này vô cùng quý giá đối với cô ta vậy.
Thật ra nước ngọc của chiếc vòng này cũng không tốt lắm, cô ta xuất thân từ gia đình như Kiều gia, châu báu trang sức gì mà chưa từng thấy qua?
Nhưng kỳ lạ là cô ta lại có một sự yêu thích khó hiểu đối với chiếc vòng ngọc này, dường như nó rất quan trọng với cô ta.
Cô ta còn muốn giãy giụa thêm chút nữa: “Cảnh Hiên, em thật sự rất thích chiếc vòng ngọc này, có thể...”
“Tiểu Tuyết, anh chỉ mang đi dỗ Tô Thanh Nhiễm một chút thôi. Đợi anh kết hôn với cô ta rồi, chẳng lẽ còn sợ cô ta không trả lại cho anh sao?”
“Vậy được rồi...”
“Tiểu Tuyết em phải hiểu, anh làm tất cả những điều này đều là để cho em cuộc sống tốt nhất.”
“Cảnh Hiên, anh thật tốt.”
Trái ngược với Kiều Mạn Tuyết đang cười ngọt ngào, Lục Cảnh Hiên lại đang suy nghĩ, trả vòng tay cho Tô Thanh Nhiễm, chắc là cô sẽ tha thứ cho mình nhỉ?
Không biết tại sao trong lòng anh ta đột nhiên dấy lên một tia mong đợi.
-
Vầng trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời đen thẫm, xung quanh điểm xuyết những vì sao nhỏ lấp lánh.
“Này nói thật nhé, tay nghề nấu nướng của Tô Thanh Nhiễm đúng là không chê vào đâu được! Món thịt kho tàu kia quả thật tuyệt đỉnh! Còn cả món tôm càng to gì đó nữa nhỉ? Thơm nức mùi tỏi, càng ăn càng thấy ngon!”
Buổi tối ăn quá no, Thời Vân Tiêu và Tạ Cẩm An đang đi dạo quanh làng để tiêu cơm.
Tạ Cẩm An vẫn còn đang thèm thuồng: “Cô nàng Tô Thanh Nhiễm này vừa xinh đẹp nấu ăn lại ngon, tính tình cũng dịu dàng, cậu nói xem Lục Cảnh Hiên nghĩ cái gì thế nhỉ?”
Thật ra anh ấy cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, đương nhiên anh ấy biết hôn sự của Thời Vân Tiêu có bao nhiêu người đang dòm ngó. Hơn nữa với thân phận của Thời Vân Tiêu, cũng không thể để vợ mình suốt ngày nấu cơm cho người khác ăn được.
“Haiz...” Tạ Cẩm An lại thở dài một hơi: “Nhưng mà trước đây tôi từng nghe một câu chuyện, có một cô gái rơi xuống nước được người ta cứu, người kia cũng chỉ là khách qua đường, cứu người xong thì đi mất nhưng danh tiếng của cô gái đó lại bị hủy hoại.”
“Người trong thôn đều nói thân thể cô ấy đã bị đàn ông ôm ấp, không ai dám cưới cô ấy.”
“Cuối cùng cô gái đó không chịu nổi những lời ra tiếng vào, bèn nhảy sông tự vẫn.”
“Cũng không biết sau này Tô Thanh Nhiễm sẽ thế nào...”
Bị đàn ông ôm...
Sắc mặt Thời Vân Tiêu khựng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
