Tô Hoành Sơn còn lấy bình rượu trắng mình cất giữ ra nhưng Thời Vân Tiêu và Tạ Cẩm An đều không thể uống rượu, chỉ có ông và Tô Viễn Phong, Tô Tuấn Trạch ba bố con mỗi người làm một chén nhỏ.
Cơm ăn được một nửa bên ngoài đột nhiên có người gọi: “Đồng chí Tô có nhà không?”
Là giọng của một nữ đồng chí trẻ tuổi.
“Ai thế?” Tô Tuấn Trạch nhíu mày, đến nhà vào giờ cơm ở chỗ họ là hành vi rất bất lịch sự, thế này chẳng phải nói rõ là đến ăn chực sao?
“Để em ra xem sao.” Tô Thanh Thục đứng dậy.
Người khác không biết là ai nhưng Tô Thanh Nhiễm thì quá rõ, cô cụp mắt xuống siết chặt nắm tay. Là Kiều Mạn Tuyết!
Thời Vân Tiêu ngồi bên cạnh nhìn cô một cái, rất nhanh đã dời tầm mắt đi.
Không bao lâu sau Tô Thanh Thục đã quay lại, sắc mặt không tốt lắm, phía sau còn có Kiều Mạn Tuyết trắng bệch đi theo.
Sắc mặt người nhà họ Tô đều trầm xuống, tuy không có chứng cứ nhưng bọn họ đều khẳng định cô thanh niên trí thức họ Kiều này chắc chắn có quan hệ mờ ám với Lục Cảnh Hiên, nếu không sao anh ta có thể bỏ mặc vị hôn thê của mình mà chạy đi ôm cô ta?
Thời Vân Tiêu và Tạ Cẩm An là khách, vào lúc này đương nhiên sẽ không lên tiếng, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Kiều Mạn Tuyết dường như không nhận ra bầu không khí gượng gạo này, nhìn thẳng vào Tô Thanh Nhiễm: “Đồng chí Tô, lúc đó tôi xúc động quá nên ngất đi, vừa mới tỉnh lại, chuyến này tôi đặc biệt đến cảm ơn cô, cảm ơn cô đã cứu tôi.”
Nói rồi cô ta xách giỏ trứng gà ra: “Cái này là mang cho đồng chí Tô tẩm bổ thân thể.”
Triệu Lan Chi hừ nhẹ một tiếng châm chọc nói mát: “Thanh niên trí thức Kiều, là Lục Cảnh Hiên “Cứu” cô, cô cảm ơn thì cũng nên tìm cậu ta mới đúng!”
Lông mi Kiều Mạn Tuyết run rẩy, dè dặt nói: “Xin lỗi đồng chí Tô, tôi cũng không biết tại sao đồng chí Lục lại cứu tôi, có thể là vì anh ấy biết cô không sao chăng? Đồng chí Tô, cô ngàn vạn lần đừng trách đồng chí Lục, cũng đừng vì tôi mà ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai người.”
Tô Thanh Nhiễm đã điều chỉnh cảm xúc xong, cô lạnh lùng nói: “Thanh niên trí thức Kiều, đồ thì tôi nhận, còn chuyện giữa tôi và Lục Cảnh Hiên thì hình như không liên quan đến cô nhỉ?”
Trên mặt Kiều Mạn Tuyết thoáng qua vẻ khó xử, cô ta dường như vô tình liếc nhìn Thời Vân Tiêu một cái, sau đó biện giải: “Đồng chí Tô, tôi không có ý đó, tôi chỉ là...”
“Bất kể cô có ý gì cũng mời cô rời khỏi nhà tôi. Chúng tôi đang ăn cơm, thanh niên trí thức Kiều, nếu cô còn cần chút thể diện thì mau đi trước đi.”
Triệu Lan Chi cũng không khách sáo giận dữ đáp trả: “Nhà tôi nấu cơm không đủ, không giữ thanh niên trí thức Kiều ở lại đâu.”
Móng tay Kiều Mạn Tuyết bấm vào lòng bàn tay, người nhà quê đúng là người nhà quê, không có giáo dục!
Người đi rồi, Tô Hoành Sơn có chút áy náy nhìn Thời Vân Tiêu: “Hai vị đồng chí, chúng ta tiếp tục ăn.”
“Vâng.”
Lục Cảnh Hiên lắc đầu trầm giọng nói: “Không liên quan đến em, là do Tô Thanh Nhiễm không hiểu chuyện. Yên tâm đi, cô ta chắc chắn không nỡ hủy hôn với anh đâu.”
Sắc mặt Kiều Mạn Tuyết cứng đờ: “Thật sao...”
“Ừ, yên tâm đi, đợi qua vài ngày nữa anh sẽ bảo cô ta đến xin lỗi em.”
Lục Cảnh Hiên vô cùng tự tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)