Thời Vân Tiêu cúi đầu nhìn, trong cốc là nước trà màu vàng nhạt, uống một ngụm quả nhiên thanh ngọt, còn mang theo mùi hoa thoang thoảng: “Bên trong chắc là còn thêm một ít lá trà nữa phải không ạ?”
Trà hoa bình thường đều chỉ dùng hoa khô chế biến, khi pha còn thêm đường hoặc mật ong, trước đây anh cũng từng uống không ít nhưng luôn cảm thấy quá ngọt. Cốc trà này vừa vào miệng đã thấy vị hơi đắng của lá trà, dư vị lại có chút thanh ngọt của hoa, rất hợp khẩu vị của anh.
Con gái nhà họ Tô đúng là có chút khéo léo.
“Chứ còn gì nữa, Nhiễm Nhiễm nhà tôi bảo làm thế này uống ngon hơn, chúng tôi lại không hiểu mấy cái này, cứ để con bé tự mày mò thôi.”
Thời Vân Tiêu khẽ nhếch khóe môi, xem ra nhà họ Tô thật sự rất cưng chiều con gái, lá trà ở nông thôn được coi là rất quý giá, nhà bình thường một năm cũng chẳng uống được mấy lần.
“Đồng chí Thời, đồng chí Tạ, nếu hai cậu thích lát nữa gói một ít mang về.”
“Không cần phiền phức đâu ạ.”
“Không phiền không phiền, cậu là ân nhân cứu mạng của Nhiễm Nhiễm nhà tôi mà!”
“Nhận đi, cậu xem các cậu đến ăn cơm còn mang nhiều đồ như vậy, nếu ngay cả chút trà hoa này cậu cũng không chịu nhận, thì chúng tôi cũng không còn mặt mũi nào nhận mấy thứ kia đâu.”
Thời Vân Tiêu bất lực: “... Vậy thì cảm ơn thím.”
“Đồng chí Thời, đồng chí Tạ, đây là dưa vừa ngâm trong giếng, mau ăn đi, ngọt lắm.”
“Vâng.”
-
Tô Thanh Nhiễm làm một mạch xong mấy món chính, lươn xào dầu, thịt kho tàu, cá xối mỡ, tôm càng xanh sốt tỏi ớt, còn có nấm hương xào lăn. Nếm thử mùi vị xong cô hài lòng gật đầu, xem ra tay nghề nấu nướng của cô vẫn chưa bị mai một.
Đại Hổ, Nhị Hổ, Tam Nha, Tứ Nha còn cả Ngũ Nha, mấy nhóc tì đều vây quanh bên cạnh nhìn chằm chằm đầy mong đợi, cô liền cho mỗi đứa một con tôm càng xanh để mút cho đỡ thèm.
Ngũ Nha cay đến mức hít hà liên tục nhưng vẫn không nhịn được cứ liếm mãi, khiến Tô Thanh Thục cười ngất.
“Tiểu Nhiễm, tay nghề của em tiến bộ đấy, đừng nói là trẻ con, chị ngửi thôi cũng chảy nước miếng rồi.”
“Đúng thế, chị và chị dâu cả vừa mới thì thầm với nhau, tay nghề của em út sắp sánh ngang với đầu bếp tiệm cơm quốc doanh rồi.”
“Các chị cũng nói quá rồi, hôm nay nấu nhiều thịt nhiều dầu, đương nhiên là phải ngon chứ.”
Hoàng Thúy Thúy lắc đầu: “Trước kia mẹ cũng từng kho thịt nhưng không ngon bằng em út làm.”
Tô Thanh Thục cười che miệng: “Mẹ nghe thấy là đau lòng đấy.”
“Lên món được rồi.” Triệu Lan Chi hô to.
Nhưng thịt đó làm sao thơm bằng thịt trên bàn nhà họ Tô được?
Liếc nhìn vẻ mặt Thời Vân Tiêu không cảm xúc, trong lòng Tạ Cẩm An thầm mắng, diễn đi, cũng không biết là ai hai ngày nay chẳng ăn uống gì mấy.
“Đồng chí Thời, đồng chí Tạ, hai cậu đừng khách sáo mau ăn đi!” Triệu Lan Chi cười hớn hở.
“Đúng vậy, bây giờ trời nóng, mấy món này không để qua đêm được, ăn không hết thì lãng phí lắm, nhất định phải ăn hết đấy!”
“Thím, vậy chúng cháu không khách sáo nữa.”
“Ừ, được!” Triệu Lan Chi càng nhìn càng vui vẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)