Lưu Tiểu Diễm và Hoàng Thúy Thúy nhìn nhau, cô ba đã tỏ lòng rồi, quay đầu các cô cũng phải thể hiện một chút, có điều điều kiện hai người không tốt bằng nhà cô ba, quà tặng chắc chắn không nặng bằng cô ấy, may mà mẹ và em út đều không phải người so đo những thứ này.
-
Hơn sáu giờ Tô Hoành Sơn mang mồ hôi đầy người từ ngoài ruộng trở về.
Triệu Lan Chi đang lau bàn ghế: “Mau đi tắm đi, nước để sẵn trong nhà tắm cho ông rồi đấy, ông cứ qua đó luôn đi, nhanh lên chút, lát nữa đồng chí Thời đến mà ông còn đang tắm thì ra thể thống gì?”
“Cơm nước nấu xong cả rồi à?”
“Sắp xong rồi, hôm nay Nhiễm Nhiễm đứng bếp.”
“Nhiễm Nhiễm đứng bếp á?” Tô Hoành Sơn có chút ngạc nhiên nhưng cũng không nói thêm gì, nếu bà xã đã cảm thấy không thành vấn đề thì chắc chắn là không thành vấn đề.
“Thằng hai, con vớt dưa phỉ thúy trong giếng lên, thái lát bày ra đĩa, lát nữa đồng chí Thời đến là ăn luôn!”
“Con ba, rửa cốc xong chưa? Mau lấy trà hoa đã phơi khô ra pha đi!”
“Thằng cả...”
Triệu Lan Chi không đứng bếp nhưng cũng bận tối mắt tối mũi, người nhà họ Tô cũng bị bà chỉ huy xoay như chong chóng.
Thời Vân Tiêu vừa đi tới cổng sân đã nhìn thấy cảnh tượng bận rộn nhưng ấm áp của Tô gia, bước chân anh chậm lại, đáy mắt thoáng qua vẻ ngưỡng mộ.
“Đồng chí Thời và đồng chí Tạ đến rồi!”
“Con ba mau rót trà!”
Tô Hoành Sơn và Triệu Lan Chi bước tới đón Thời Vân Tiêu, thấy hai người còn xách theo đồ không khỏi lên tiếng: “Đồng chí Thời, đồng chí Tạ, các cậu đến ăn cơm thì cứ ăn, còn mang đồ làm gì? Mang về, mang về đi!”
Chỉ liếc qua một cái Triệu Lan Chi đã nhìn thấy hộp mạch nha tinh, còn có thịt hộp, thế này thì quý giá quá!
Tạ Cẩm An cười nói: “Thím à, chúng cháu đến ăn cơm cũng không thể đi tay không được chứ?”
“Tay không thì sao? Chẳng phải chỉ là ăn bữa cơm thôi ư!”
“Thím à, đồng chí Thời này ấy mà, da mặt cậu ấy mỏng, ngại đi tay không đến, chú thím đừng khách sáo với cậu ấy. Cậu ấy không thiếu tiền đâu, nếu chú thím không nhận tối về cậu ấy mất ngủ đấy.”
Tô Tuấn Trạch cảm thấy buồn cười, không để ý liền bật cười thành tiếng khiến Triệu Lan Chi quay đầu trừng mắt lườm anh ấy một cái.
Thời Vân Tiêu lười để ý đến anh ấy, đi theo sau Triệu Lan Chi vào nhà chính: “Nào, vào uống trà ăn dưa.”
Tô Thanh Thục đặt trà trước mặt hai người, vẻ mặt chân thành nói: “Đồng chí Thời, cảm ơn anh đã cứu em gái út nhà tôi.”
Triệu Lan Chi giới thiệu: “Đây là con gái thứ ba nhà tôi, đang dạy học ở trường tiểu học trên trấn.”
Thời Vân Tiêu gật đầu: “Khách sáo rồi.”
“Ấy, đây là trà gì vậy? Còn có chút vị ngọt nữa!” Tạ Cẩm An ngồi bên cạnh nhấp một ngụm trà, ngạc nhiên hỏi. Mũi anh ấy rất thính, mùi thơm bay ra từ bếp anh ấy cũng ngửi thấy rồi, chỉ là ngại không dám nói.
Nhắc đến trà này Triệu Lan Chi liền thẳng lưng, không giấu vẻ tự hào nói: “Trà hoa đấy, là Nhiễm Nhiễm nhà tôi tự phơi, các cậu thích uống thì uống nhiều một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)