“Mẹ, trước kia nhà có khách con cũng thấy mẹ làm nhiều lần rồi, con biết làm mà!”
-
Mùa hè mặt trời xuống núi muộn, đã sắp năm giờ rồi mà mặt trời bên ngoài vẫn còn hơi nắng gắt.
Lúc Tô Viễn Phong và Tô Tuấn Trạch trở về, trong tay xách theo mấy con cá chép, mấy đứa nhỏ cũng đi theo phía sau, quần áo ướt sũng còn dính không ít bùn đất.
Tứ Nha bưng mấy con tôm càng trong tay, tay bị chân tôm đâm đau đến nhe răng trợn mắt, trên mặt cũng dính bùn.
Mấy đứa lớn hơn chút cũng y như vậy, con gái thì đỡ hơn một chút, con trai còn cởi cả áo ra để đựng tôm cá.
Triệu Lan Chi kêu “Ái chà” một tiếng: “Mấy đứa đi đâu về thế này? Nghịch bẩn chết đi được, mấy con khỉ con này, các cháu muốn ăn đòn rồi phải không?”
Tô Đại Hổ lớn tuổi nhất đã hiểu chuyện rồi, nghe thấy có thể bị ăn đòn cậu bé liền la lên: “Là chú hai bảo bọn cháu đi đấy ạ!”
“Chú hai bảo ra sông bắt ít tôm cá làm món đãi khách! Bà nội muốn đánh thì đánh chú hai ấy!”
Tô Tuấn Trạch tức đến bật cười, cái thằng Tô Đại Hổ này, đúng là bán đứng chú nó không chút do dự.
Tô Viễn Phong: “Mẹ, con với chú hai ở ngay bên cạnh, bọn Đại Hổ không sao đâu.”
Triệu Lan Chi chẳng thèm quan tâm, trừng mắt nhìn Tô Tuấn Trạch một cái: “Các anh dẫn trẻ con xuống nước, gan cũng to thật đấy!”
“Lần sau còn để tôi bắt được thì ai tôi cũng đánh tuốt!”
Mắng cho một trận tơi bời xong Triệu Lan Chi lại liếc hai người một cái: “Còn không mau làm sạch mấy thứ này đi?”
“Biết rồi mẹ!” Tô Tuấn Trạch cười hì hì, chẳng có chút dáng vẻ nào là vừa bị mắng cả.
“Mấy đứa các cháu, đi tắm rửa thay quần áo hết đi!”
“Biết rồi ạ, bà nội!”
Tô Thanh Nhiễm vừa trút thịt xông khói xào ra đĩa Triệu Lan Chi liền gắp một miếng ăn thử, nhai hai cái, trên mặt bà thoáng qua vẻ kinh ngạc.
“Mẹ, thế nào ạ?”
Lưu Tiểu Diễm và Hoàng Thúy Thúy đang thái rau cũng tò mò nhìn sang, mùi vị thì các cô ngửi thấy rồi, rất thơm!
Có điều đó là thịt xông khói mà, xào kiểu gì cũng thơm thôi.
“Khá lắm, vậy hôm nay để Nhiễm Nhiễm đứng bếp đi.” Trong lòng Triệu Lan Chi vui như mở cờ, không ngờ tay nghề nấu nướng của con gái lại tốt như vậy, xem ra sau này bà có thể đi khoe với người ta rồi!
“Hai đứa cũng nếm thử đi.” Triệu Lan Chi xé miếng thịt xông khói chưa ăn hết thành hai miếng nhỏ chia cho hai người, phần còn lại thì nhanh chóng nhét vào miệng Tô Thanh Nhiễm.
Hoàng Thúy Thúy kinh ngạc thốt lên: “Em út nấu ăn ngon thế này từ bao giờ vậy? Trước kia tuy cũng ngon nhưng không ngon đến mức này.”
Tô Thanh Nhiễm cười: “Chắc là do thịt thơm đấy ạ, với lại em cho nhiều mỡ nữa.”
Cô cũng không nói bừa, lúc nãy khi xào thịt xông khói cô đã múc một muôi mỡ lợn, khiến Triệu Lan Chi xót ruột không thôi.
Nhưng nghĩ đến việc phải mời ân nhân cứu mạng con gái đến ăn cơm, Triệu Lan Chi vẫn nhịn xuống.
Cho nhiều thì cho nhiều vậy, dù sao cũng chỉ một lần hôm nay, không thể để đồng chí Thời cảm thấy nhà họ keo kiệt được!
“Mẹ!” Bên ngoài truyền đến một trận uyên náo.
“Là chị ba và anh rể ba về rồi.”
Chị ba và anh rể ba của cô đều làm giáo viên ở trường tiểu học trên trấn, vì song thân của anh rể ba mất sớm nên hai người sống ở nhà họ Tô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


