Cả người giống như một đóa mẫu đơn vừa tắm mưa, sắc mặt tuy hơi tái nhợt nhưng vẫn khó giấu được vẻ kiều diễm động lòng người.
Cô thật sự đã trùng sinh rồi, vĩnh viễn sẽ không phải quay lại bệnh viện lạnh lẽo kia nữa.
Tô Thanh Nhiễm kéo ngăn kéo lấy ra một hộp kem tuyết đã mở nắp, ngón tay quệt một chút xíu rồi dùng lòng bàn tay xoa tan, thoa đều lên mặt.
Bên ngoài nhà chính truyền đến tiếng động, cô nghe thấy một tràng tiếng nói chuyện, đoán là chị dâu cả, chị dâu hai đã về rồi.
Tô Thanh Nhiễm cất kỹ kem tuyết, lại thay một bộ quần áo vải thô màu xám chịu bẩn tốt.
Hoàng Thúy Thúy và Lưu Tiểu Diễm vừa từ ngoài ruộng về, quần áo trên người đều ướt đẫm, trên khuôn mặt đỏ bừng còn có thể nhìn thấy vài giọt mồ hôi.
Hoàng Thúy Thúy buồn bực, vừa ra ruộng chưa được bao lâu đã lại bị gọi về, đúng là đi công cốc một chuyến. Có điều so với xuống ruộng làm việc, cô ấy vẫn muốn ở nhà nấu cơm hơn.
“Em út, em ở nhà à.”
“Chị dâu cả, chị dâu hai, trời nóng quá em múc ít nước cho các chị rửa mặt nhé.” Tô Thanh Nhiễm cười nói.
Hoàng Thúy Thúy có chút được yêu mà sợ, nhìn Lưu Tiểu Diễm, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Bình thường cô em út này đối xử với các cô cũng tốt, nhưng chuyện ân cần như múc nước rửa mặt này trước kia cô chỉ làm cho mẹ chồng thôi.
Vừa mới múc nước lên thì Triệu Lan Chi đã về, trong lòng còn ôm mấy quả dưa phỉ thúy xanh biếc.
Thôn Tô Gia được coi là một thôn khá giàu có ở công xã Trường Thanh, ngoài trồng các loại lương thực còn trồng một mảnh đất dưa phỉ thúy.
Xã viên dư dả cũng sẽ bỏ tiền đổi vài quả dưa về cho người nhà giải khát, số còn lại đợi sau khi hái dưa thống nhất sẽ đưa đến công xã bán, cũng có thể kiếm thêm một khoản thu nhập cho trong thôn.
Có đôi khi trong nhà có khách hoặc làm cỗ, dưa phỉ thúy này cũng là thứ nhất định phải mua.
“Mẹ, mẹ về rồi.”
“Nhiễm Nhiễm, con múc nước làm gì thế?”
“Chị dâu cả chị dâu hai vừa từ ngoài ruộng về, con múc ít nước cho các chị ấy lau mặt. Mẹ, dưa phỉ thúy phải thả xuống giếng ngâm cho mát chứ ạ? Mẹ để đó con làm cho.”
Tuy không có tủ lạnh nhưng dưa phỉ thúy thả xuống giếng ngâm một lúc rồi lấy ra, ăn vào cũng mát lạnh rất sảng khoái.
Triệu Lan Chi lại không cảm thấy con gái múc nước rửa mặt cho chị dâu có gì không ổn, trái lại còn thấy con gái đã hiểu chuyện rồi: “Nhiễm Nhiễm ngoan thật.”
Bà đặt dưa phỉ thúy xuống đất dặn dò: “Dội nước rửa qua rồi hẵng thả xuống giếng.”
Trên vỏ dưa phỉ thúy còn dính không ít đất và tro bụi.
Triệu Lan Chi đau lòng: “Nhiễm Nhiễm, con vừa bị ngã thì nghỉ ngơi cho khỏe đi, trong bếp có mẹ với hai chị dâu con là được rồi.”
Lưu Tiểu Diễm cũng nói: “Đúng đó em út, em về phòng nghỉ ngơi đi.”
Tô Thanh Nhiễm đương nhiên không chịu: “Mẹ, chị dâu cả, bây giờ tinh thần con tốt lắm! Hơn nữa đồng chí Thời là ân nhân cứu mạng của con, bữa cơm hôm nay cứ để con làm đi ạ.”
“Con á?” Triệu Lan Chi không phải không tin con gái mình, tuy bình thường con gái cũng hay nấu cơm nhưng đều làm mấy món thường ngày, đâu có làm món lớn như hôm nay, chỗ thịt này rất quý giá đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
