Linh đường của Tô Hiểu Dũng hiện vẫn còn đặt ở nhà chính, bọn họ đứng trong sân đều có thể nghe thấy tiếng khóc truyền ra từ trong nhà. Linh đường này phải đợi làm xong tang sự mới có thể dỡ bỏ, lúc này bọn họ đi vào chắc chắn không tiện.
Triệu Lan Chi vội vàng nói: “Chúng tôi không vào đâu, đồng chí Thời đã cứu mạng Nhiễm Nhiễm nhà tôi, chúng tôi đặc biệt đến để cảm ơn cậu ấy.”
Tô Thanh Nhiễm nhìn Thời Vân Tiêu, vẻ mặt chân thành mở lời: “Đồng chí Thời, cảm ơn anh đã cứu tôi.”
Thời Vân Tiêu lịch sự gật đầu: “Không cần khách sáo.”
“Đồng chí Thời, cảm ơn cậu đã cứu Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi, ở quê cũng không có đồ gì tốt, chỗ này coi như là chút tấm lòng của chúng tôi, cậu nhất định phải nhận lấy.”
Triệu Lan Chi vội vàng nhét đồ trong tay vào tay Thời Vân Tiêu: “Đúng vậy, đều không phải đồ đáng giá gì, tôi biết bộ đội các cậu không được nhận vật phẩm quý giá, mấy thứ này cậu cứ yên tâm, chắc chắn không có vấn đề gì đâu!”
Thời Vân Tiêu lắc đầu xua tay từ chối: “Cứu người là trách nhiệm của quân nhân, những thứ này tôi không thể nhận.”
“Ai dám tố cáo? Tố cáo thì tôi đến tận nhà kẻ đó làm ầm lên!”
Thời Vân Tiêu bất lực: “Thím, cháu thật sự không thể nhận, đây là quy định.”
Lúc này Triệu Lan Chi cũng không biết phải làm sao, người ta đã nói như vậy rồi, bà cũng không thể hại người ta được chứ?
Tô Thanh Nhiễm cố gắng nhớ lại, kiếp trước hình như Thời Vân Tiêu cũng không nhận quà, chỉ nhận lời mời đến nhà cô ăn một bữa cơm, nghĩ vậy cô bèn mở miệng: “Đồng chí Thời, nếu anh không thể nhận đồ vậy thì đến nhà tôi ăn bữa cơm rau nhé?”
Mắt Triệu Lan Chi sáng lên, liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, đồng chí Thời, vậy tối nay cậu đến nhà ăn bữa cơm rau đi! Cái này chắc không vi phạm quy định đơn vị các cậu đâu nhỉ?”
“Còn cả đồng chí này nữa, cũng cùng đi đi!”
“Cháu cũng có phần ạ?” Tạ Cẩm An có chút bất ngờ, lúc đó anh ấy đâu có nhúng tay vào.
“Người đông càng náo nhiệt mà! Hơn nữa đồng chí Thời đi một mình, chúng tôi cũng sợ cậu ấy không được tự nhiên. Đồng chí Thời, cậu thấy thế nào?”
Ăn một bữa cơm thì Thời Vân Tiêu không từ chối, nếu không cho người ta bày tỏ một chút, e rằng trong lòng bọn họ cũng không thể buông bỏ chuyện này được: “Vậy thì làm phiền thím rồi.”
“Được được được, hai đồng chí nhất định phải đến nhé!”
Tạ Cẩm An sờ sờ mũi, xem ra lần này anh ấy được hưởng ké ánh hào quang của Thời Vân Tiêu rồi.
-
Tô Hoành Sơn ra ruộng gọi con dâu cả và con dâu hai về giúp đỡ, Tô Thanh Nhiễm thì tự mình về nhà.
Tháng Tám trời đang nóng, cô ra ngoài một chuyến cảm thấy mồ hôi trên mặt nhễ nhại dính dấp, bèn múc nước từ dưới giếng lên rửa mặt, nước giếng mát lạnh xua tan đi cảm giác khô nóng.
Nhìn mình trong gương Tô Thanh Nhiễm vẫn cảm thấy hoảng hốt. Cô sờ lên mặt, không phải sự khô ráp sần sùi trong ký ức, mà là non mềm mịn màng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
