Phía trên là một gương mặt có cốt cách ưu việt, xương lông mày hơi nhô ra, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cùng với đường viền hàm dưới hơi sắc bén, mang lại cho người ta cảm giác có tính tấn công rất mạnh.
Nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại trung hòa đi sự sắc bén đó, khiến cả người càng thêm vẻ thanh lãnh và lịch sự.
Người đàn ông đi cùng anh có chiều cao tương đương, chỉ là khí chất ôn hòa hơn, anh ấy trêu chọc: “Vân Tiêu, vừa nãy cậu có nghe thấy không? Cô gái kia cũng coi như có chút lương tâm, không đòi sống đòi chết bắt cậu phải chịu trách nhiệm.”
“Có điều cậu cũng phải mau chóng chuẩn bị đi, bọn họ sắp tới cửa cảm ơn rồi đấy.”
“Chỉ là không biết cô gái kia sau khi nhìn thấy người thật thì có hối hận hay không nhỉ?”
Thời Vân Tiêu đổ cả hai thùng nước vào trong chum, bọt nước bắn lên khiến cánh tay anh mát lạnh: “Quân nhân sao có thể lấy đồ của quần chúng nhân dân chứ?”
Còn về câu nói phía sau kia, anh trực tiếp lờ đi.
Tạ Cẩm An cũng chẳng để ý lời anh, tự mình nói tiếp: “Có điều Lục Cảnh Hiên này có phải đầu óc không bình thường không? Vợ chưa cưới của mình không cứu lại chạy đi cứu một người lạ, bây giờ người ta hủy hôn với anh ta rồi chứ gì? Đúng là đáng đời!”
“Cô gái này cũng coi như có cá tính, không chịu tủi thân cầu toàn...”
“Ai nói là người lạ?” Thời Vân Tiêu nhàn nhạt hỏi ngược lại.
“Hả?” Tạ Cẩm An há miệng.
“Lúc đó tôi nghe thấy Lục Cảnh Hiên gọi nữ thanh niên trí thức kia là Tuyết Nhi.”
“Gọi thân mật như thế...” Tạ Cẩm An khiếp sợ, rất nhanh lại nhíu mày: “Nhưng gọi thân mật cũng không thể chứng minh quan hệ hai người bất chính, tôi thấy cô gái kia đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt vụ này rồi.”
“Giấy không gói được lửa.” Thời Vân Tiêu không đổi sắc mặt, nếu sau này hai người kia không kiềm chế thì sớm muộn gì cũng bại lộ, hơn nữa cô gái kia cũng không giống kiểu người không có đầu óc.
“Kìa, bọn họ đến rồi...”
“Vị nào là đồng chí Thời?” Tô Hoành Sơn nhìn hai người trong sân, có chút chần chờ hỏi.
Khi đó anh giữ địa vị cao, là nhân vật lớn mà Lục Cảnh Hiên cũng phải nịnh bợ.
Phóng viên hỏi anh tại sao không kết hôn, câu trả lời của anh là chưa tìm được một nửa có thể cùng chung sống quãng đời còn lại, anh không muốn tạm bợ, cũng không muốn làm lỡ dở các nữ đồng chí khác.
Điều này khiến Tô Thanh Nhiễm lúc đó vô cùng chấn động, so với tên khốn nạn Lục Cảnh Hiên tùy ý chà đạp tình cảm của người khác, thì giáo dưỡng và nhân phẩm của Thời Vân Tiêu quả thật mạnh hơn không chỉ một chút.
“Lan Chi, mọi người đến rồi.” Mẹ của Tô Hiểu Dũng nghe thấy động tĩnh trong sân liền từ trong nhà đi ra. Bà mặc tang phục vải thô, chắc là vừa mới khóc xong, hốc mắt vẫn còn đỏ, sắc mặt cũng có chút tái nhợt.
“Bội Phân, chị... Đừng quá đau buồn.” Triệu Lan Chi thấy bà như vậy trong lòng cũng có chút khó chịu.
“Thím Bội Phân, xin nén bi thương.” Tô Thanh Nhiễm cũng khẽ lên tiếng, hồi nhỏ cô hay đi theo sau Tô Hiểu Dũng chơi đùa, quan hệ cũng coi như không tệ.
Giang Bội Phân khẽ gật đầu. Chuyện của Tô Thanh Nhiễm bà cũng có nghe nói, đương nhiên biết cả nhà ba người bọn họ qua đây là để làm gì: “Vào nhà ngồi đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


