“Lan Chi, bà xách nhiều đồ thế này là định đi đâu đấy?”
“Chỗ này là đi biếu xén à, nào thịt hun khói nào trứng gà, quà cáp nặng tay gớm!”
Triệu Lan Chi mở miệng đáp ngay: “Đồng chí quân nhân cứu Nhiễm Nhiễm nhà tôi hôm nay đang ở nhờ nhà Hiểu Dũng, chúng tôi đến cảm ơn người ta!”
“Ồ, thế thì đúng là nên cảm ơn người ta thật.”
“Ái chà, đây chẳng phải là Tiểu Nhiễm sao? Nghe nói cháu hủy hôn với thằng nhóc nhà họ Lục rồi à?”
Một bà lão có đôi mắt chuột mày dơi, đầu quấn khăn lam sẫm đang ngồi trước cửa cho gà ăn, vẻ mặt có chút hả hê hỏi: “Là vì nó cứu cô thanh niên trí thức họ Kiều mà không cứu cháu hả? Để bà nói cho mà nghe, cháu ấy mà, tâm địa hẹp hòi quá. Thằng nhóc nhà họ Lục là quân nhân, đương nhiên phải xả thân vì người khác rồi, cháu so đo với người ta làm gì? Chuyện này mà rơi vào tay Thủy Cần nhà bà thì con bé chắc chắn không cư xử như cháu đâu.”
Triệu Lan Chi “Phì” một tiếng hỏa lực toàn khai: “Biết Lục Cảnh Hiên hủy hôn, bà nghĩ cơ hội của Thủy Cần nhà bà đến rồi chứ gì? Nói cho bà biết, cho dù không có Nhiễm Nhiễm nhà tôi thì Lục Cảnh Hiên cũng chả để mắt đến Thủy Cần nhà bà đâu. Chuyện trước kia nó chạy theo đít Lục Cảnh Hiên rồi bị người ta phê bình một trận bà Vương quên rồi, chứ chúng tôi chưa có quên đâu nhé!”
“Cô!” Bà Vương tức đến mức ngón tay chỉ vào Triệu Lan Chi cũng run rẩy: “Già đầu rồi mà mồm mép còn không buông tha cho người ta, Thủy Cần nhà tôi dù gì cũng gọi cô một tiếng thím!”
“Bà cũng già đầu rồi đấy thôi? Cái miệng bà đã tha cho Nhiễm Nhiễm nhà tôi chưa?”
Cũng có thím tốt bụng hỏi thăm: “Nhiễm Nhiễm, sức khỏe cháu thế nào rồi?”
“Thím ạ, cháu đỡ nhiều rồi.”
“Hủy hôn thật rồi à?”
“Chứ còn gì nữa? Nếu con rể tương lai của tôi mà là cái loại như thế, tôi cũng chẳng đời nào gả con gái cho đâu!”
Trong đám đông bỗng có tiếng nói chen vào: “Con gái Lan Chi được anh quân nhân kia cứu, hay là để con bé kết hôn với người đó luôn cho rồi, đằng nào cũng là quân nhân cả.”
“Hai người quân nhân ở nhờ nhà Hiểu Dũng tôi đều gặp rồi, tuy không biết ai là người cứu Nhiễm Nhiễm nhưng tướng mạo cả hai đều không tệ, chẳng kém gì thằng nhóc nhà họ Lục, cũng coi như là mối lương duyên tốt.”
Vừa nói xong cũng có không ít người hùa theo.
Tô Thanh Nhiễm vội vàng nói: “Cảm ơn các thím đã quan tâm, anh quân nhân cứu cháu là xuất phát từ lòng tốt. Nếu thật sự như mọi người nói, cứ được cứu là phải kết hôn với người ta, vậy thì sau này ai còn dám cứu người nữa?”
Triệu Lan Chi cũng lên tiếng bênh vực: “Nhiễm Nhiễm nhà tôi nói đúng đấy, được người ta cứu rồi lại ép người ta phải cưới mình, thế chẳng phải là lấy oán báo ân sao? Nhà chúng tôi không làm ra được cái loại chuyện đó!”
“Nếu ai cũng làm thế, sau này đúng là chẳng còn ai dám cứu người nữa thật!”
“Lời này nói có lý, cậu quân nhân kia đâu phải phường lưu manh, cậu ấy là vì cứu người, tình thế ép buộc mà thôi!”
“Sau này mấy lời kiểu đó đừng có nói lung tung.”
“Phải phải phải...”
“...”
Nhà Tô Hiểu Dũng.
Một người đàn ông cao lớn mặc áo sơ mi trắng xách hai thùng nước đi vào sân. Thời tiết nóng bức, anh xắn tay áo lên đến khuỷu tay, cánh tay gầy nhưng săn chắc nổi lên những đường gân xanh vì dùng sức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


