Lục Cảnh Hiên rũ mắt xuống: “Cháu không mang theo trên người, mai cháu đưa sang.”
“Bố!” Lý Lam có chút không cam lòng. Chẳng lẽ cứ thế hủy hôn thật sao?
“Được rồi, vậy chúng tôi không tiễn nữa.” Tô Hoành Sơn lên tiếng tiễn khách: “Đồ đạc cũng mang về hết đi.”
Ông cụ nhà mình đã ngầm đồng ý hủy hôn, con trai lại là đứa tính khí cứng đầu cứng cổ, lúc này Lý Lam cũng hết cách, chỉ đành trơ mặt ra lấy lòng Tô Hoành Sơn: “Ông thông gia... Đại đội trưởng, mấy thứ này cứ để lại cho Nhiễm Nhiễm tẩm bổ đi. Hai nhà chúng ta tuy không kết thân được nhưng Nhiễm Nhiễm cũng là đứa tôi nhìn từ nhỏ đến lớn mà.”
Triệu Lan Chi cười giả lả: “Không cần khách sáo thế đâu. Lão Tô nhà tôi không dám nhận lễ vật quý giá thế này. Hơn nữa Cảnh Hiên cũng bị thương, đồ đạc cứ giữ lại để cậu ấy tẩm bổ thì hơn.”
Lúc rời đi Lục Cảnh Hiên còn quay lại nhìn Tô Thanh Nhiễm một cái thật sâu.
Sau khi người nhà họ Lục đi khuất, Tô Tuấn Trạch đánh giá Tô Thanh Nhiễm từ trên xuống dưới, kinh ngạc nói: “Em gái, hôm nay em làm anh hai lé mắt đấy! Mềm yếu bao nhiêu năm, cuối cùng cũng cứng rắn được một lần!”
“Em không biết đâu, trước kia nhìn cái dạng khúm núm của em trước mặt Lục Cảnh Hiên, anh cứ tức anh ách mà không có chỗ xả!”
Hoàng Thúy Thúy lườm chồng mình một cái rõ sắc: “Nói cái lời quỷ quái gì thế hả?”
“Lời thật lòng đấy!”
Tô Thanh Nhiễm mím môi cười. Trước kia cô thích Lục Cảnh Hiên, đứng trước mặt anh ta đúng là không cứng rắn nổi, giờ nghĩ lại thấy quả thật hèn nhát đến cực điểm.
Tô Viễn Phong cười: “Em út nghĩ thông suốt là tốt rồi.”
Chị dâu cả tâm tư tinh tế hơn, cô ấy ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Bố mẹ, con đã hỏi thăm rõ về người đưa em út đến trạm xá rồi.”
“Ấy chết, mẹ quên béng mất!” Triệu Lan Chi vỗ trán: “Tiểu Diễm, vẫn là con chu đáo.”
Ban đầu bà chỉ lo cho sự an nguy của con gái, sau đó lại cứ nghĩ đến chuyện nhà họ Lục, nhất thời quên khuấy mất chuyện này.
“Người ta cứu Nhiễm Nhiễm, nhà mình nhất định phải cảm ơn người ta đàng hoàng!”
Lưu Tiểu Diễm gật đầu: “Người đó tên là Thời Vân Tiêu, cũng là quân nhân giống Lục Cảnh Hiên nhưng không phải người vùng mình. Anh ta đến thôn Tô Gia là để hộ tống tro cốt của Tô Hiểu Dũng về quê, hiện đang ở nhờ nhà Tô Hiểu Dũng.”
Tô Hiểu Dũng còn lớn hơn Lục Cảnh Hiên một chút, đi lính cũng được nhiều năm rồi, lần này làm nhiệm vụ xảy ra sự cố nên đã hy sinh.
“Haiz...” Triệu Lan Chi có quan hệ khá tốt với mẹ của Tô Hiểu Dũng, lúc tin tức truyền về bà chị già của bà khóc đến đứt từng khúc ruột.
“Chuẩn bị chút quà, chúng ta sang nhà Hiểu Dũng nói lời cảm ơn đi!”
Tô Hoành Sơn nói: “Thằng cả, thằng hai, việc ngoài đồng còn chưa làm xong, chuyện cảm ơn để bố mẹ và Nhiễm Nhiễm đi là được, hai đứa ra đồng đi!”
“Dạ vâng bố!”
Triệu Lan Chi vào nhà lục lọi hòm tủ một hồi, lại chạy xuống bếp một chuyến, cuối cùng xách ra một dải thịt hun khói, một hộp bánh quy, mười quả trứng gà và một làn rau củ quả.
“Ông nó ơi, ông xem chỗ này được chưa?”
Tô Hoành Sơn gật đầu: “Cũng hòm hòm rồi.”
Nhà Tô Hiểu Dũng cách nhà Tô Thanh Nhiễm không xa, ra khỏi cửa rẽ một cái, đi thêm vài phút là tới.
Tin tức về Tô Thanh Nhiễm đã truyền khắp cả thôn, người trong thôn thấy lúc này cô còn dám ra ngoài thì đều có chút ngạc nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

