Cũng phải, thân là em gái ruột của Thủ trưởng, cô ta quả thật có vốn liếng để kiêu ngạo.
Khi đó vẻ mặt cô ta đầy khinh bỉ nói với Tô Thanh Nhiễm: “Chị dâu tao chỉ có một mình chị Mạn Tuyết thôi, mày biết điều thì mau ly hôn với anh tao đi, nhường vị trí Lục phu nhân lại cho chị Mạn Tuyết!”
Lục Cảnh Hiên không nói lời nào, Lục lão gia tử cầm gậy batoong quật mạnh lên người anh ta: “Thằng khốn, mày còn không mau xin lỗi Thanh Nhiễm?”
Cú đánh này rất mạnh, Lục Cảnh Hiên cũng phải rên lên một tiếng.
Triệu Lan Chi hừ nhẹ một tiếng, nói giọng châm chọc: “Ông cụ à, ông làm như vậy người khác còn tưởng Nhiễm Nhiễm nhà tôi không phải Lục Cảnh Hiên nhà ông thì không gả đấy!”
Lục Cảnh Hiên không lên tiếng, ánh mắt trầm trầm nhìn Tô Thanh Nhiễm.
Tô Thanh Nhiễm hiểu ý của anh ta, anh ta muốn cô mau chóng mở miệng kết thúc vở kịch này.
Tô Thanh Nhiễm cười khẩy. Anh ta vẫn tưởng cô là Tô Thanh Nhiễm của kiếp trước, bị anh ta lừa xoay như chong chóng sao?
Kiếp trước bị lừa là do cô thích anh ta. Giờ không còn tình cảm chi phối, đương nhiên cô lý trí hơn nhiều.
“Ông Lục, lúc nãy mới tỉnh cháu rất tuyệt vọng. Cứ nghĩ đến việc vị hôn phu bỏ mặc cháu, quay người dang rộng vòng tay với người phụ nữ khác, trong lòng cháu lại thấy lấn cấn.”
“Ông nội cháu trên trời có linh thiêng mà biết cháu phải chịu uất ức như vậy, chắc chắn cũng sẽ bảo cháu hủy hôn thôi.”
Câu nói cuối cùng giống như một cái tát giáng vào mặt Lục lão gia tử. Ông thở dài một hơi không nói thêm gì nữa.
Lục Cảnh Hiên ngẩn người nhìn Tô Thanh Nhiễm, trong lòng hiếm hoi dấy lên chút áy náy. Chẳng lẽ chuyện hôm nay thật sự gây tổn thương lớn cho cô đến vậy sao?
“Sau này Cảnh Hiên nhất định sẽ không làm cháu thất vọng nữa. Nhiễm Nhiễm, cháu cho Cảnh Hiên thêm một cơ hội đi.”
Lý Lam vội đẩy con trai một cái: “Cảnh Hiên, con mau nói gì đi chứ!”
“Nhưng mà...”
Nghe thấy hai chữ này khóe miệng Lục Cảnh Hiên lại khẽ nhếch lên. Anh ta biết ngay là Tô Thanh Nhiễm không nỡ hủy hôn với anh ta mà!
Cô đúng là vẫn thích làm mình làm mẩy như xưa. Có điều chuyện hôm nay quả thật là do anh ta làm không đúng, nếu cô biết điều một chút, anh ta nói vài câu nhẹ nhàng dỗ dành cô cũng được.
“Đây là vật nhà các người đưa cho tôi lúc hai nhà đính hôn.” Tô Thanh Nhiễm tháo khuyên tai xuống: “Phiền anh trả lại chiếc vòng ngọc mà nhà họ Tô chúng tôi đã đưa.”
Cô vẫn còn nhớ những lời Kiều Mạn Tuyết nói ở kiếp trước, chiếc vòng ngọc này là một không gian!
Tuy cô không biết không gian là cái gì nhưng cũng biết chắc chắn là đồ tốt, nếu không Kiều Mạn Tuyết đã chẳng coi trọng đến thế. Đồ của cô không thể để hời cho đôi gian phu dâm phụ này được!
Nghe nhắc đến vòng ngọc sắc mặt Lục Cảnh Hiên có chút không tự nhiên. Anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà lo xem Tô Thanh Nhiễm có thật sự muốn hủy hôn hay không, vội mở miệng nói: “Không cần đâu, em cứ giữ lại khuyên tai đi.”
Tô Thanh Nhiễm nheo mắt, nhìn ánh mắt có phần lảng tránh của Lục Cảnh Hiên, trong lòng đã rõ mười mươi. E rằng chiếc vòng ngọc đã bị đem tặng cho Kiều Mạn Tuyết rồi!
“Không được, đã hủy hôn thì đồ đạc đương nhiên phải trả lại!”
Triệu Lan Chi gật đầu: “Đó là lễ nghĩa!”
Nếu không sau này nhỡ nhà họ Lục lại cầm tín vật đến quấy rầy Nhiễm Nhiễm nhà bà thì sao?
Lục lão gia tử cảm thấy mặt già này mất sạch rồi, bèn cầm gậy gõ Lục Cảnh Hiên hai cái, nghiêm giọng quát: “Còn không mau trả vòng ngọc cho Nhiễm Nhiễm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

