Mấy năm nay, cô ta đã cướp gần hết quần áo và trang sức của Thẩm Chiếu Nguyệt, bắt cô mặc những bộ đồ mình không cần nữa. Nhưng dù vậy, cô ta vẫn nhận ra rằng Thẩm Chiếu Nguyệt mặc những bộ quần áo rẻ tiền đó cũng rất đẹp.
“Mày... mày đừng qua đây...” Lưu Thanh Thanh nhìn Thẩm Chiếu Nguyệt đang dần tiến lại gần, đột nhiên cảm thấy cô thật xa lạ.
Chát...
Thẩm Chiếu Nguyệt lại giơ tay tát thêm một cái nữa: “Cô cũng lắm lời.”
Tát xong hai cái, Thẩm Chiếu Nguyệt giật phắt chiếc vòng trên tay cô ta.
Chiếc vòng này là của gia truyền từ bà ngoại của nguyên chủ, bị Lưu Thanh Thanh nhìn trúng nên muốn cướp lấy. Trong lúc hai người giằng co, Thẩm Chiếu Nguyệt bị đẩy ngã xuống cầu thang, đập đầu vào góc bàn, sau đó thì cô xuyên tới đây.
“Thẩm! Chiếu! Nguyệt!” Lưu Thanh Thanh hoàn hồn, lập tức hét lên chói tai: “Con tiện nhân, mày dám đánh tao!”
Lưu Thanh Thanh tức điên lên, mặc kệ dấu tay máu trên mặt mà lao tới định đánh cô.
Thẩm Chiếu Nguyệt chỉ nghiêng người một cái, Lưu Thanh Thanh liền bước hụt, phải bám lấy lan can cầu thang rồi ngã ngồi một cách thảm hại. Vừa ngẩng đầu lên, cô ta đã thấy Thẩm Chiếu Nguyệt đang nhìn mình từ trên cao xuống với ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
Sau đó Lưu Thanh Thanh nghe thấy cô nói: “Ngu chết đi được.”
...
“Thẩm Chiếu Nguyệt!”
Lưu Thanh Thanh thảm hại ngã ngồi trên cầu thang, gương mặt hung tợn, đôi mắt găm chặt vào Thẩm Chiếu Nguyệt, hét lên chói tai.
Con tiện nhân này, sao Thẩm Chiếu Nguyệt dám?
“Hít...”
Lưu Thanh Thanh đau đớn kêu lên một tiếng rồi lại ngã ngồi xuống. Gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng giờ đây méo mó vì đau đớn, trên má trái còn in hằn một dấu tay dính máu, trông càng thêm hung tợn.
“Thanh Thanh!” Thấy vậy, Tào Tịnh vội vàng chạy tới đỡ con gái, không quên liếc xéo Thẩm Chiếu Nguyệt một cách đầy ác ý: “Đồ súc sinh, mày dám ra tay đánh cả chị mày à? Đợi cha mày về, mày sẽ biết tay tao!”
Trước đây, để lấy được lòng tin của ông cụ Thẩm, Tào Tịnh đã để con gái ruột của mình ở quê để đến đây chăm sóc con của người phụ nữ khác, lại còn phải giả vờ rất yêu thương cô.
Vốn đã bực bội khi nhìn chồng cưới người đàn bà khác, bà ta còn phải chăm sóc Thẩm Chiếu Nguyệt suốt mười bốn năm trời!
Nghĩ lại thôi đã thấy ghê tởm!
Thẩm Chiếu Nguyệt đứng ở đầu cầu thang, lạnh lùng nhìn hai mẹ con họ.
Lòng bàn tay phải của cô vẫn còn vương vết máu, là máu chảy từ vết thương sau gáy lúc nãy.
Cô khẽ vẩy tay, những giọt máu bắn lên lan can cầu thang được chạm khắc theo phong cách châu Âu.
“Mẹ ơi... chân của con!” Lưu Thanh Thanh đau đến chảy cả nước mắt, cô ta vịn vào tay mẹ, khó khăn lắm mới đứng dậy được.
Ngay sau đó, cô ta lại nhìn Thẩm Chiếu Nguyệt với ánh mắt đầy căm hận, hung hăng gào lên: “Con muốn giết nó! Con nhất định phải giết nó!”
“Thanh Thanh, đợi cha con về, ông ấy sẽ không tha cho con tiện nhân này đâu!”
Tào Tịnh vội kéo con gái lại, ngay lập tức kiểm tra mắt cá chân bị thương của Lưu Thanh Thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
