Nhưng Lưu Thanh Thanh còn chưa hưởng đủ cái mác tiểu thư nhà tư sản thì một cuộc vận động đã bắt đầu. Lưu Hoành Dương nhận được tin tình báo mới nhất, cấp trên đã bắt đầu thanh trừng một loạt và sắp đến lượt nhà bọn họ.
Ngay khi nhận được tin, Lưu Hoành Dương đã chuẩn bị sẵn sàng. Ông ta bí mật chuyển hết tài sản trong nhà lên tàu, định đưa vợ con qua Hồng Kông trước rồi sang nước ngoài sinh sống. Với khối tài sản lớn như vậy, Lưu Hoành Dương hoàn toàn có thể gây dựng lại sự nghiệp.
Sau đó trên đường trốn chạy, Lưu Thanh Thanh vô tình kích hoạt được không gian trong chiếc vòng tay, cả gia đình nhờ vào không gian đó mà sống sung túc, cuối cùng còn quen biết một ông trùm giàu có ở Hồng Kông. Hai nhà liên hôn, song kiếm hợp bích, cuối cùng một lứa sinh bốn, bước lên đỉnh cao của cuộc đời.
Còn về phần Thẩm Chiếu Nguyệt, Lưu Hoành Dương không mua vé tàu cho cô. Cô bị điều đến vùng Tây Bắc để cải tạo, bị mấy tên du côn lưu manh ở địa phương để mắt tới, cuối cùng vì không chịu nổi sự sỉ nhục đã đập đầu chết trong chuồng bò.
Và thời điểm cô xuyên đến lại vừa hay đúng lúc gã cha cặn bã đang lén lút chuyển tài sản lên tàu, chờ ngày bỏ trốn.
...
Sau khi Thẩm Chiếu Nguyệt tiếp thu xong cốt truyện: “WTF?”
Tin tốt: Xuyên thành tiểu thư nhà tư sản.
Tin xấu: Nhưng thực tế thì chẳng có gì sất!
“Thẩm Chiếu Nguyệt, mày đừng có làm loạn nữa, dù sao mày cũng sắp phải xuống nông thôn rồi, mấy món trang sức này mày cũng không dùng đến đâu.” Tào Tịnh thấy Thẩm Chiếu Nguyệt tỉnh lại thì cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi nói với cô: “Thanh Thanh đã phải lưu lạc bên ngoài mười bốn năm, đây đều là những thứ mày nợ nó.”
Con nhỏ Thẩm Chiếu Nguyệt này vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, mỗi lần nhìn thấy nó sống thoải mái như vậy, trong lòng bà ta lại nghĩ đến con gái mình.
Thanh Thanh đáng thương của bà ta phải một mình sống ở nông thôn với ông bà nội, tuy Tào Tịnh có lén gửi tiền về nhưng mười bốn năm qua bà ta buộc phải xa con gái, còn phải chăm sóc con của người đàn bà khác, nghĩ đến đã thấy chướng mắt!
Lão già Thẩm Bác Văn đó đúng là mạng lớn thật, vậy mà sống lâu đến thế mới chết.
May mà bây giờ toàn bộ gia sản nhà họ Thẩm đã được chuyển vào tay Lưu Hoành Dương, Thanh Thanh của bà ta cũng được đón về. Tuy bây giờ cấp trên đang thanh trừng những nhà tư sản như họ nhưng Lưu Hoành Dương đã lén lút vận chuyển hết của cải châu báu lên tàu, vé cũng đã cầm trong tay, đến lúc đó chỉ cần bỏ trốn là có thể đến một nơi khác tiếp tục sống cuộc sống sung sướng.
Chát...
Thẩm Chiếu Nguyệt giơ tay tát cho bà ta một cái: “Lắm lời.”
Tào Tịnh với dấu tay máu trên mặt: “...”
Tào Tịnh ôm mặt, mắt trợn tròn như chuông đồng, nhìn Thẩm Chiếu Nguyệt như thể nhìn yêu quái.
Lưu Thanh Thanh dường như cũng có chút hoảng sợ.
Phản rồi! Phản rồi!
Thẩm Chiếu Nguyệt lại dám ra tay đánh người!
Lưu Thanh Thanh sống ở nông thôn nhiều năm, dù có xinh đẹp đến đâu thì khí chất vẫn không thể nào so được với Thẩm Chiếu Nguyệt. Cùng một bộ quần áo, cô ta mặc lên không đẹp bằng người ta, đeo những món trang sức kia vào cũng có phần quê mùa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
