Năm 1966, Thượng Hải.
Nhà họ Thẩm
“Thanh Thanh, con điên rồi à! Con bé Thẩm Chiếu Nguyệt sắp phải xuống nông thôn rồi, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, lỡ con làm nó chết thì phải làm sao?”
“Ai bảo con tiện nhân đó dám giành đồ với con? Con chỉ đẩy nó một cái thôi mà, đâu đến nỗi chết được!”
“Mẹ đã nói với con từ lâu rồi, cha con đã lo liệu xong xuôi cả rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ mang tài sản ra nước ngoài sống những ngày tháng an nhàn sung sướng, con muốn thứ tốt gì mà không có chứ?”
...
Khi Thẩm Chiếu Nguyệt vừa mới có ý thức, bên tai cô đã văng vẳng hai giọng nói xa lạ.
Cô mở mắt ra, giữa tầm nhìn mờ ảo, cô thấy hai người phụ nữ đang đứng trên cầu thang.
Nhìn quanh một lượt, căn nhà được trang trí theo phong cách cổ điển châu Âu, trên tường còn treo mấy bức tranh trông có vẻ rất giá trị.
Gáy truyền đến một cơn đau nhói, Thẩm Chiếu Nguyệt đưa tay lên sờ, lòng bàn tay dính đầy máu.
Khoan đã, cái máy bay đó đưa cô tới đâu thế này?
“Mẹ, nó tỉnh rồi kìa, con đã nói là đâu có dễ chết thế.” Lưu Thanh Thanh đứng trên cầu thang, nhìn cô bằng ánh mắt kẻ cả từ trên cao, thấy dáng vẻ ngơ ngác của Thẩm Chiếu Nguyệt lúc này, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Thẩm Chiếu Nguyệt đang định lên tiếng hỏi thì đột nhiên trong đầu ùa về những ký ức xa lạ.
Cô đã xuyên vào một quyển sách.
Cô xuyên vào một nhân vật nữ phụ làm nền cùng tên cùng họ với mình trong cuốn tiểu thuyết tên là “Thiên Kim Giả Từ Nông Thôn Phản Công Trở Thành Đoàn Sủng Hào Môn”. Ông ngoại của nguyên chủ, Thẩm Bác Văn, là người gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng trong ngành thương mại xuất nhập khẩu, chỉ có một cô con gái rượu duy nhất, lại còn là sinh con muộn, gia đình đã tìm cho bà một người chồng ở rể.
Nhưng Thẩm Lan Hinh lại bị băng huyết khi sinh rồi qua đời.
Người cha cặn bã trên danh nghĩa của nguyên chủ là Lưu Hoành Dương liền viện cớ cần người chăm sóc con nhỏ để cưới một người mẹ kế cho cô, còn thề thốt cả đời này sẽ chỉ có một đứa con duy nhất là Thẩm Chiếu Nguyệt. Mẹ kế cũng cam đoan với ông ngoại rằng sẽ coi Thẩm Chiếu Nguyệt như con đẻ mà thương yêu.
Thời gian đầu, quả thật bà ta đối xử với cô rất tốt. Vì không có con nên Tào Tịnh thật sự yêu thương cô như con gái ruột của mình. Nguyên chủ đã từng nghĩ rằng mình có thể có một gia đình trọn vẹn nhưng đến năm cô mười bốn tuổi, sức khỏe của ông ngoại ngày một yếu đi vì bệnh tim, chưa đầy một năm sau thì qua đời.
Lưu Hoành Dương chôn cất ông cụ xong, ngày hôm sau liền đón một cô gái trạc tuổi Thẩm Chiếu Nguyệt về, nói đó là chị gái cô, Lưu Thanh Thanh.
Lúc này nguyên chủ mới biết, thì ra không phải mẹ kế vì cô mà không sinh con, mà bà ta đã sinh con cho gã cha cặn bã này từ trước khi ông ta đến ở rể rồi!
Giờ đây, trong căn nhà họ Thẩm này, cô mới là người ngoài.
Trong bốn năm qua, Lưu Hoành Dương đã dần dần chuyển hết tài sản dưới tên Thẩm Chiếu Nguyệt sang cho mình, bao gồm cả của hồi môn của cô cũng cho Lưu Thanh Thanh. Thậm chí những người bên ngoài vì muốn nịnh bợ Lưu Hoành Dương mà cũng chỉ gọi Lưu Thanh Thanh là đại tiểu thư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
