Mắt cá chân vốn không được trắng trẻo cho lắm giờ đã sưng vù lên một cục, ửng đỏ một mảng, khiến Tào Tịnh nhìn mà đau lòng khôn xiết.
“Thẩm Chiếu Nguyệt, mày...”
Tào Tịnh tức giận ngẩng đầu, đang định mắng tiếp thì ngoài cửa chính đột nhiên có tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Cả ba người đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy Lưu Hoành Dương từ bên ngoài bước vào.
Ông ta mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn phẳng phiu, mái tóc vuốt ngược được chải chuốt tỉ mỉ, trông ra dáng một doanh nhân đàng hoàng.
Nào ai ngờ được, người đàn ông có vẻ ngoài hào nhoáng này lại ngấm ngầm chuyển đi gần hết tài sản của nhà người vợ quá cố của mình?
“Có chuyện gì vậy? Đứng ngoài xa đã nghe thấy trong nhà ầm ĩ.” Lưu Hoành Dương vừa bước vào cửa, thấy cảnh tượng hỗn loạn trong nhà thì nhíu mày, ánh mắt không vui lướt qua ba người rồi dừng lại trên người Thẩm Chiếu Nguyệt.
“Cha!” Thấy người đến, Lưu Thanh Thanh mừng rỡ, lập tức thay đổi sắc mặt, nước mắt lưng tròng: “Thẩm Chiếu Nguyệt đánh con... cha xem mặt con này, nó còn đánh cả mẹ nữa!”
Lưu Hoành Dương quay đầu nhìn lại, lúc này mới để ý thấy trên mặt vợ và con gái đều in hằn dấu tay máu, mắt cá chân của Lưu Thanh Thanh cũng sưng vù.
Ông ta giật mình, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, vội bước nhanh về phía này.
Nhìn thấy dáng vẻ này của gã cha cặn bã của nguyên chủ, đầu óc Thẩm Chiếu Nguyệt cũng nhanh chóng vận hành.
Lưu Hoành Dương nhìn thấy vết máu sau gáy cô, đồng tử khẽ co lại, những lời định trách mắng Thẩm Chiếu Nguyệt ban nãy cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng.
Tuy ông ta không thích cô con gái Thẩm Chiếu Nguyệt này nhưng vào thời điểm quan trọng này, nếu xảy ra chuyện gì thì sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch sau này của ông ta...
Ông ta quay sang nhìn Lưu Thanh Thanh, ánh mắt lộ rõ vẻ bất mãn: “Thanh Thanh, mấy hôm trước cha đã nói với con thế nào?”
Đã nói bao nhiêu lần rồi, làm việc gì cũng phải kín đáo!
Không chỉ ở bên ngoài mà ở nhà cũng phải vậy. Giới tư bản như bọn họ bây giờ đang đứng ở đầu sóng ngọn gió, nội bộ gia đình lục đục vào lúc này không phải là chuyện tốt. Đừng thấy Thẩm Chiếu Nguyệt bình thường im hơi lặng tiếng nhưng con thỏ bị dồn vào đường cùng cũng sẽ cắn người. Huống hồ bốn năm nay Lưu Thanh Thanh đối xử với cô thế nào, Lưu Hoành Dương đều thấy rõ.
Lỡ như thật sự chọc giận cô, rồi cô liều mạng với bọn họ thì...
“Con... con...” Bị cha nhìn như vậy, lòng Lưu Thanh Thanh thắt lại, ánh mắt bất giác né tránh.
Đúng là cô ta đã đẩy Thẩm Chiếu Nguyệt, cũng đúng là muốn chiếc vòng đó, nhưng cô ta không ngờ một Thẩm Chiếu Nguyệt xưa nay chỉ biết cắn răng chịu đựng hôm nay lại dám phản kháng, càng không ngờ cô lại đi mách lẻo trước.
“Hoành Dương.” Tào Tịnh thấy tình hình không ổn, đảo mắt một vòng rồi vội xen vào: “Thanh Thanh chỉ muốn xem chiếc vòng tay một chút thôi, thế mà Chiếu Nguyệt đã ra tay đánh người. Ông xem nó đánh mặt Thanh Thanh này, cả mặt tôi nữa...”
Thẩm Chiếu Nguyệt nhìn Tào Tịnh, vẻ mặt càng thêm tủi thân, giọng nói cũng nhỏ đi: “Nhưng đó là vật bà ngoại đưa cho con trước lúc lâm chung...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
