Nhưng sau khi trọng sinh cô ta không làm ầm ĩ mà là bình tĩnh quan sát, nhìn Cố Ngọc Thành đuổi Lộc Nhiêu ra khỏi Lộc gia, sau đó mới bắt đầu sắp xếp kế hoạch trả thù của mình.
“Lộc Nhiêu, cháu còn lời gì để nói không? Giao tín vật của Lộc gia ra đây đi.”
Cố Ngọc Thành thấy Lộc Nhiêu ngẩn người rồi lại nhìn ngó xung quanh không nói lời nào, đã không kìm nén được sự nôn nóng mà thúc giục.
Ông ta đã lén đặt vé tàu, năm ngày sau là phải khởi hành, không thể chậm trễ thêm được nữa.
Lộc Nhiêu hoàn hồn.
Bối cảnh của Lộc gia định trước không thoát khỏi kiếp nạn này, chẳng bao lâu nữa Lộc gia sẽ bị điều tra, kết cục tốt nhất của người nhà họ Lộc cũng là bị hạ phóng.
Lúc này vứt bỏ thân phận Đại tiểu thư Lộc gia, tách khỏi Lộc gia ngược lại là một chuyện tốt.
Nhưng muốn cô buông bỏ một cách sảng khoái thì phải cắn một miếng thịt thật đau từ trên người ba con Cố Ngọc Thành mới được.
Tín vật của Lộc gia không phải miếng ngọc bội kia, vậy cô đại khái đoán ra là cái gì rồi.
Năm đó ba cô đã đưa thứ đó và ngọc bội cùng lúc cho cô.
Bây giờ cô phải lấy lại thứ đó trước đã.
Lộc Nhiêu nhìn chằm chằm vào Cố Ngọc Thành, sự u ám nơi đáy mắt tan biến, lộ ra vẻ hoảng hốt luống cuống.
“Chú hai, chuyện này quá đột ngột cháu nhất thời không biết làm sao.”
Cố Ngọc Thành vừa nghe xong liền lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng đắc ý.
[May mà đã nuôi phế đứa con gái của anh cả, với cái dáng vẻ ngây thơ ngu ngốc này của nó, chẳng lẽ mình còn không nắm thóp được nó à?]
Lại nghe Lộc Nhiêu nói tiếp: “Đồ Lộc gia truyền cho cháu không phải chú hai đã lấy đi hết rồi sao? Sao còn tìm cháu đòi tín vật?”
Lời này vừa thốt ra cả sảnh đường im phăng phắc.
Mồ hôi lạnh trên trán Cố Ngọc Thành lập tức tuôn ra.
“Lão Nhị, chuyện này là thế nào? Cho dù thân phận của Lộc Nhiêu có đáng ngờ thì hiện tại con bé vẫn chưa bị bãi bỏ tư cách người thừa kế, ai cho chú cái gan ép bức con bé?”
Lộc Nhiêu nhướng mày.
Tới rồi, cô đợi chính là câu nói này.
Lúc này cô để lộ vẻ kinh ngạc đúng lúc và vừa đủ, sợ hãi lùi lại một bước trừng mắt nhìn Cố Ngọc Thành.
“Chú hai, chú không phải người nhà họ Lộc sao? Nhưng rõ ràng chú nói với cháu chú cũng là một trong những người thừa kế, nên cháu mới đưa những thứ đó cho chú mà.”
“Nhiêu Nhiêu, sao cháu ngây thơ thế hả? Trước ngày hôm nay trong tộc chỉ công nhận cháu là người thừa kế duy nhất. Thế nào gọi là duy nhất? Chính là ba cháu mất tích rồi thì cháu là người duy nhất có thể đại diện cho nhà họ Lộc.
“Cháu ngốc nghếch thế nào mà lại đi tin lời Cố Ngọc Thành cũng là người thừa kế, thật là...”
Một người trong họ chỉ vào Lộc Nhiêu với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Những người khác cũng lắc đầu nguầy nguậy.
Lộc Nhiêu cúi đầu giả vờ khiêm tốn nhận lời dạy bảo.
Cô sao có thể không hiểu chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)