Kiều Thuật Tâm mấy lần muốn trốn đều bị mẹ ruột bán đứng, bị ép ra ngoài kết giao với các công tử bột để kiếm tiền cho ba mẹ, cuối cùng mắc bệnh dơ bẩn chết bên cạnh đống rác.
Kiều Thuật Tâm mang theo mối hận thấu trời trọng sinh trở về, hận thấu xương mỗi một người có liên quan đến Lộc gia.
Cô ta không ra nước ngoài nữa, trực tiếp mở không gian lấy đi tài sản của Lộc gia mà Cố Ngọc Thành vơ vét được, không những giết chết ba mẹ ruột, còn hành hạ ba ruột của Lộc Nhiêu dưới tầng hầm, ngay cả Lộc Nhiêu đã xuống nông thôn cũng không buông tha.
Kiều Thuật Tâm lợi dụng một tên tình báo địch, để anh ta hãm hại Lộc Nhiêu cũng là tình báo địch, biến Lộc Nhiêu thành điển hình để phê đấu, chẳng bao lâu sau thì chết trong sự giày vò.
Cuối cùng nghe ngóng được Lộc Nhiêu có một mối hôn sự từ bé, Kiều Thuật Tâm cũng không buông tha đối phương, nhổ cỏ tận gốc tất cả những người có khả năng là vị hôn phu kia.
Lộc Nhiêu tức đến bật cười.
Cốt truyện não tàn gì vậy, tóm lại là người có liên quan đến cô đều phải làm bia đỡ đạn sao?
Mà là nữ chính trong sách, con cưng của Thiên đạo Kiều Thuật Tâm sau khi làm nhiều việc ác như vậy lại vẫn có thể được gia đình nam chính sủng ái, sinh con đẻ cái sống hạnh phúc.
Nam chính trong sách này lại còn là người hiện đang nhiệt liệt theo đuổi Lộc Nhiêu.
Tức cười.
Tức cười thật.
Lộc Nhiêu chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Trước mắt chính là ngày Cố Ngọc Thành đưa Kiều Thuật Tâm về Lộc gia nhận tổ quy tông.
Thân tộc Lộc gia tề tựu tại chính đường công quán Lộc gia, Cố Ngọc Thành vừa dẫn Kiều Thuật Tâm lấy ra các loại giấy tờ chứng minh, cũng như tìm được cả nữ y tá đỡ đẻ cho mẹ Lộc năm xưa.
“Lúc đó khi Lộc tiểu thư chào đời, trên cánh tay phải có một vết bớt màu đỏ hình trăng lưỡi liềm, tôi nhớ rõ mồn một.” Nữ y tá khẳng định chắc nịch.
Trước khi thức tỉnh Lộc Nhiêu cũng tin vào lời nói dối của bà ta.
Bởi vì Lộc gia quả thực có gen di truyền vết bớt.
Chỉ có điều vết bớt di truyền của mỗi người nhà họ Lộc đều không giống nhau, ông nội Lộc Nhiêu có vết bớt hình hoa mai ở đùi, còn ba Lộc Nhiêu thì có một vầng trăng tròn ở ngực.
Nhưng mà trên người Lộc Nhiêu không có bất kỳ vết bớt nào.
Tướng mạo của cô cũng là chọn ưu điểm của ba mẹ mà mọc, nhìn kỹ thì có bóng dáng ba mẹ, nhưng nhìn sơ qua thì chẳng giống ai.
Cho nên khi Kiều Thuật Tâm xắn tay áo lên để lộ vết bớt hình trăng lưỡi liềm trên cánh tay, mọi người đã tin ba phần.
Cộng thêm những bằng chứng khác mà Cố Ngọc Thành chuẩn bị, các thân tộc đã tin tám phần.
Còn hai phần nghi ngờ, là sự tôn trọng đối với người thừa kế của Lộc gia.
Gia tộc có bối cảnh như Lộc gia coi trọng người thừa kế đến mức nào chứ, không phải cứ có người cầm bằng chứng đến nói tôi mới là thật thì người đó nhất định là người thừa kế.
Lộc Nhiêu nghĩ đến đây liền liếc nhìn nữ y tá đang đứng khoanh tay im lặng trên sảnh đường, thấy dáng vẻ nói dối không chớp mắt của bà ta, trong lòng chỉ biết bội phục.
Từ nhỏ ba cô đã dạy cô, lòng người quỷ quyệt quả nhiên không sai.
Lộc Nhiêu lại liếc nhìn Kiều Thuật Tâm đang cúi đầu đứng bên cạnh nữ y tá, lông mày khẽ nhướng lên.
Kiều Thuật Tâm lúc này trông như đang chịu đựng cơn đau đầu dữ dội, ngón tay liên tục day day thái dương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)