Nhưng vừa rồi điều cô chưa nói là, lúc Cố Ngọc Thành hỏi xin những thứ đó ông ta còn bảo đã tìm được tung tích ba cô, cần dùng một số đồ vật để lo liệu.
Vì thế Lộc Nhiêu mới đưa cho ông ta.
Khi ấy cô thật lòng tưởng Cố Ngọc Thành là chú ruột thân thiết, hơn nữa mười năm qua ông ta đối xử với cô quả thực không tệ.
Cô mới bị lừa.
Giờ biết được cốt truyện phía sau, cô cũng cảm thấy bản thân trước kia thật nực cười.
Hiện tại đám thân tộc vừa nghe Lộc Nhiêu đã đưa hết đồ cho Cố Ngọc Thành, lập tức tập thể chĩa mũi dùi vào ông ta.
Còn về việc người thừa kế chân chính của Lộc gia là Lộc Nhiêu hay Kiều Thuật Tâm, bọn họ đã chẳng còn quan tâm nữa.
Trước khối gia sản khổng lồ của nhà họ Lộc, chút tôn trọng ít ỏi còn sót lại dành cho người thừa kế đã tan thành mây khói trong chớp mắt.
Trước khi thức tỉnh Lộc Nhiêu đã biết lòng người nhà họ Lộc đã ly tán, kẻ thực sự vì gia tộc chẳng còn mấy mống.
Vậy thì cô sẽ khuấy cho vũng nước nhà họ Lộc đục ngầu lên, để bọn họ đấu đá lẫn nhau trước đã.
Sắc mặt Cố Ngọc Thành đã khó coi đến cực điểm.
Nhưng ông ta không dám chọc giận đám thân tộc Lộc gia từng lăn lộn trên lưỡi dao này, đối mặt với sự sỉ nhục của họ, ông ta chỉ có thể nuốt hết cục tức vào bụng.
[Tất cả là để năm ngày sau thuận lợi rời đi!]
Cố Ngọc Thành tự an ủi trong lòng, trên mặt lộ ra nụ cười khiêm tốn quen thuộc.
“Các bậc trưởng bối hiểu lầm rồi, tôi chỉ thấy tình hình bên ngoài ngày càng xấu, sợ Nhiêu Nhiêu còn nhỏ không hiểu chuyện, cầm những thứ đó sẽ gây ra tai họa nên tạm thời giúp con bé bảo quản thôi.”
Ông ta lau mồ hôi lạnh trên trán: “Quay về tôi sẽ trả lại đồ cho Nhiêu Nhiêu ngay.”
Quay về?
Quay về là đến bao giờ?
Lộc Nhiêu chẳng thèm đợi, ngay lập tức nở nụ cười cảm kích thở phào nhẹ nhõm nói: “Chú hai không cần trả lại cho cháu đâu.”
Trong lòng Cố Ngọc Thành khẽ động.
Con nhóc này sao tự nhiên lại thông suốt thế?
Nhưng ông ta còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe Lộc Nhiêu nói với vẻ mặt ngây thơ.
“Chú hai cứ đưa thẳng đồ cho các vị bô lão trong tộc đi ạ. Vừa rồi đã chứng minh cháu không phải con gái nhà họ Lộc, vậy thì cháu không còn tư cách cầm những thứ đó nữa.”
“Cứ giao tạm cho các bô lão bảo quản, đợi khi xác định được người thừa kế của Lộc gia, tự nhiên các ông ấy sẽ giao lại cho người thừa kế mới.”
Đến lúc đó dù sự việc có bại lộ, ông ta đã sớm mang theo đồ đạc cao chạy xa bay ra nước ngoài, ai còn quản được ông ta nữa!
Nhưng bây giờ Lộc Nhiêu lại muốn đưa đồ cho đám thân tộc, trực tiếp chặn đứng đường lui của ông ta.
“Sao hả Cố Lão Nhị, chú không muốn à?”
Đám thân tộc thấy Cố Ngọc Thành không phản hồi sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Trong lòng Cố Ngọc Thành run lên.
Đám già này kẻ nào cũng từng dính máu người, nếu thực sự chọc giận bọn họ ngày mai xác ông ta sẽ nổi lềnh bềnh trên sông Hoàng Phố mất.
Ông ta chỉ đành hận thù nắm chặt nắm đấm, nghiến răng hàm nói: “Không có chuyện đó đâu, tôi cho người đi lấy ngay đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

