Nguyệt Nguyệt sợ đến mức vành mắt đỏ hoe, đôi mắt to tròn đen láy rưng rưng nước mắt, cô bé thì thầm hỏi anh trai: “Anh ơi, mẹ thật sự không cần chúng ta nữa ạ?”
Lần này, Triêu Triêu không trả lời em gái. Thay vào đó, khi Giang Thanh Hoan lại một lần nữa nói “Mẹ chúng mày chạy theo trai rồi, không cần chúng mày nữa đâu”, cậu bé như một con hổ con, lao thẳng về phía Giang Thanh Hoan.
“Không được nói xấu mẹ tôi!”
Triêu Triêu lớn tiếng phản bác, rồi vươn tay túm chặt lấy cổ tay Giang Thanh Hoan.
Sức của một cậu bé năm tuổi sao có thể là đối thủ của Giang Thanh Hoan được, thế nên ngay từ đầu Triêu Triêu đã không có ý định đọ sức với cô ta, mà sau khi túm chặt được rồi, cậu bé liền cúi xuống cắn một phát.
Răng sữa nhỏ nhắn mà sắc nhọn cắm sâu vào da thịt, cắn chặt lấy Giang Thanh Hoan không buông!
Cậu bé đang trút ra cơn thịnh nộ trong lòng và cũng là để thề chết bảo vệ hình tượng của mẹ trong tâm trí mình.
“Á...”
Trong bếp vang lên tiếng hét chói tai của Giang Thanh Hoan.
Triêu Triêu cắn quá đau, khiến cô ta đau đến mức mặt mày méo mó, cánh tay co giật cứng đờ.
“Mày là cái thằng ranh con, dám cắn tao!”
Giang Thanh Hoan giằng mấy cái cũng không đẩy được cậu bé ra, liền nhấc chân đá thẳng vào bụng, đá văng cậu bé ra xa.
Triêu Triêu ngã phịch xuống đất, vừa đau vừa thảm hại.
Nhưng như vậy vẫn chưa làm Giang Thanh Hoan hả giận, cô ta giơ cao tay, định tát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Triêu Triêu...
“Anh ơi!”
Nguyệt Nguyệt đang đứng trong góc hét lên một tiếng thảm thiết, cô bé lảo đảo lao tới, dùng thân hình bé nhỏ gầy yếu của mình ôm chặt lấy anh trai.
Giang Thanh Hoan chẳng thèm quan tâm đó là Triêu Triêu hay Nguyệt Nguyệt, miễn là hai đứa ranh con này thì cô ta đánh hết.
Bàn tay giơ cao của cô ta sắp sửa giáng xuống.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
“Dừng tay!”
Giang Đường cuối cùng cũng về đến nơi, cô lao nhanh vào bếp và vừa kịp nhìn thấy cảnh này, bèn vội vàng nắm lấy cổ tay Giang Thanh Hoan, rồi lật tay tát cho cô ta hai cái bạt tai.
Chát!
Chát!
Hai tiếng tát vang dội đột ngột vang lên nhưng không phải giáng xuống người cặp song sinh long phượng, mà là trên mặt Giang Thanh Hoan.
Giang Thanh Hoan đang dương dương tự đắc, không kịp đề phòng nên bị đánh lệch cả đầu.
Cú tát của Giang Đường không hề nhẹ, đánh cho đầu óc cô ta ong ong, trên mặt lập tức hằn lên dấu năm ngón tay rõ rệt.
Cô ta nén cơn đau rát bỏng trên mặt, nghiêng đầu nhìn Giang Đường, kinh ngạc trợn tròn mắt, buột miệng hỏi: “Không phải chị đi ra ga tàu bỏ trốn với người ta rồi sao, sao lại quay về đây?”
Đó là chuyện bỏ trốn, là bí mật chỉ có hai người trong cuộc biết, sao Giang Thanh Hoan lại biết được?
Từ trong ký ức của nguyên chủ, Giang Đường đã sớm nghi ngờ, thời điểm Lâm Bình Xuyên xuất hiện quá kỳ lạ, cứ như thể anh ta là một người được cố tình tạo ra theo đúng gu thẩm mỹ của nguyên chủ, mục đích là để dụ dỗ cô ta bỏ trốn, bước lên con đường không bao giờ quay đầu lại được.
Câu nói này của Giang Thanh Hoan vừa hay đã chứng thực cho suy đoán của Giang Đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)