Giang Thanh Hoan lập tức nhận ra mình đã nói hớ, vừa ôm mặt vừa vội vàng chối: “Tôi cũng chỉ nghe người ngoài nói bậy thôi, không tính đâu. Giờ chị đã về rồi, thì đó đều là tin vịt cả.”
“Ha, tin vịt à.” Ánh mắt Giang Đường nhìn Giang Thanh Hoan như đang nhìn một con hề diễn trò, cô cười khẩy đầy giễu cợt: “Chuyện bỏ trốn là tin vịt, vậy chuyện cô định đánh con tôi mà tôi tận mắt trông thấy, là thật chứ nhỉ? Giang Thanh Hoan, cô lấy tư cách gì mà đánh con của tôi?”
Giang Thanh Hoan lại một lần nữa sững sờ, ba chữ “con của tôi” sao có thể thốt ra từ miệng Giang Đường được.
Trước đây, cô ta nhìn bọn trẻ thêm một cái cũng thấy ghê tởm, hoàn toàn bỏ mặc hai đứa con hoang này, không hề có chút tình thương nào.
Hôm nay Giang Đường bị dở hơi à?
Tự dưng lại quan tâm đến con mình?
Trong lòng Giang Thanh Hoan đầy rẫy nghi ngờ nhưng điều khiến cô ta khiếp sợ hơn cả là ánh mắt lạnh lùng của Giang Đường lúc này, nó tràn ngập vẻ nguy hiểm, dường như có thể tát cho cô ta thêm hai cái nữa bất cứ lúc nào.
Cô ta vội vàng giải thích: “Giang Đường, là chúng nó ăn trộm bánh bao thịt trong bếp trước, còn nhỏ mà đã học thói ăn cắp vặt, tôi đang dạy dỗ con giúp chị đấy. Trẻ con không dạy từ nhỏ, lớn lên còn ra thể thống gì nữa?”
Nghe những lời ra vẻ chính nghĩa này, Giang Đường chỉ muốn bật cười.
“Chúng con không có ăn trộm!” Triêu Triêu đang ngã trên đất cố gượng dậy phản bác.
Giang Đường quay lại nhìn cậu bé, đôi mắt đen láy sáng ngời, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, có thể thấy sau này chắc chắn sẽ là một anh chàng đẹp trai, kiểu người có thể mê hoặc không biết bao nhiêu cô gái, chỉ là hơi gầy một chút.
Còn bé gái Nguyệt Nguyệt bên cạnh, đôi mắt to tròn đen láy, ánh mắt đáng thương, khóc đến đôi mắt ướt sũng, trông vừa mềm mại vừa đáng yêu, nhìn thôi đã thấy đau lòng.
Một cặp song sinh long phượng đáng yêu như vậy mà nguyên chủ lại có thể thờ ơ, để chúng bị nhà Giang Thanh Hoan bắt nạt suốt, đúng là một kẻ ngốc.
Chỉ một câu nói đơn giản như vậy đã khiến khuôn mặt nhỏ bé của Triêu Triêu bừng sáng, ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng kinh ngạc nhìn Giang Đường.
Vậy mà mẹ lại tin chúng!
Giang Đường xoay người, lại một lần nữa nhân lúc Giang Thanh Hoan không đề phòng, tát mạnh cho cô ta thêm hai cái nữa.
Chát! Chát!
Tát xong, Giang Đường còn xoay xoay cổ tay.
Mặt Giang Thanh Hoan càng sưng đỏ hơn, cô ta run rẩy chỉ vào Giang Đường: “Chị... chị... chị lại đánh tôi!”
“Đánh cô thì đánh thôi, chẳng lẽ còn phải chọn ngày à?” Giang Đường thẳng thừng đáp trả: “Hai cái tát vừa rồi là đánh thay cho Triêu Triêu và Nguyệt Nguyệt, đánh cho cái miệng dối trá của cô, đến cả đứa trẻ năm tuổi cũng vu khống!”
“Bánh bao thịt cái gì mà bánh bao thịt, con của Giang Đường tôi không thể nào ăn trộm đồ của người khác.”
“Mà cho dù có ăn trộm thật thì đã sao? Mọi thứ trong cái nhà này đều là của tôi, tất cả đồ đạc trong bếp cũng là của tôi, con tôi muốn ăn bánh bao thịt thì có vấn đề gì à? Còn cô nữa...Giang Thanh Hoan, cái váy liền thân cô đang mặc, đôi giày cao gót da cừu non cô đang đi, thứ nào không phải dùng tiền của tôi để mua? Cô nói xem tôi có tư cách đánh cô không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)