Giang Thanh Hoan là người lớn mà lại đi cãi nhau với một đứa trẻ bốn năm tuổi, không hề thấy xấu hổ, ngược lại còn đắc ý cười lớn.
Nhắc đến mẹ Giang Đường, sắc mặt cậu bé trở nên rất khó coi.
Bởi vì trong lòng cậu bé biết rất rõ, Giang Đường sẽ không bao giờ quan tâm đến chúng.
Cuộc hôn nhân năm năm trước không phải là điều nguyên chủ mong muốn, nỗi đau đớn trong đêm tân hôn, cùng với hiện thực bi thảm là có thai chỉ sau một đêm càng khiến nguyên chủ hận hai đứa trẻ này đến tận xương tủy, cho rằng chính sự tồn tại của chúng mới khiến Phó Tư Niên không đồng ý ly hôn.
Vì vậy nguyên chủ hoàn toàn không chăm sóc hai đứa trẻ, mà vứt thẳng cho nhà chú út.
Những đứa trẻ không có mẹ chăm sóc, lại rơi vào tay một nhà toàn những kẻ tham lam độc ác, đương nhiên chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Dưới sự thờ ơ của Giang Đường, hai đứa trẻ nhỏ bé này không chỉ phải rửa bát, giặt giũ, quét nhà, làm việc nhà mỗi ngày, mà có khi còn không có nổi một bữa ăn. Gia đình Giang Thanh Hoan chỉ thỉnh thoảng, lúc tâm trạng tốt, mới ném cho chúng một hai cái bánh bột ngô.
Trong thời buổi vật chất thiếu thốn, gia đình Giang Thanh Hoan dùng tiền của cha mẹ Giang Đường để lại, tiêu tiền trợ cấp mà Phó Tư Niên gửi về hàng tháng, ngày nào cũng ăn toàn thịt cá, lại ngược đãi con của Giang Đường.
Thấy mặt cậu bé xìu xuống, Giang Thanh Hoan cười càng thêm ngạo mạn, đắc ý nói: “Ha ha ha... Vẫn còn nhớ bà mẹ ngu ngốc vô lương tâm của chúng mày à? Cô ta bỏ trốn theo trai rồi, không cần chúng mày nữa đâu! Không có mẹ, cũng chẳng có cha, hai đứa chúng mày chính là đồ con hoang! Nghe thấy chưa, chúng mày là đồ con hoang không cha không mẹ! Đồ con hoang, mà cũng dám nói đây là nhà của mày! Dù tao có bỏ đói chúng mày cho đến chết, cũng chẳng có ai thèm quan tâm đâu!”
“Dựa vào đâu mà con Giang Đường đó vừa sinh ra đã là tiểu thư nhà tư sản giàu sang, còn tao chỉ là con của một gia đình công nhân nghèo khó! Dựa vào đâu mà nó được gả cho thủ trưởng trong quân đội! Tao không phục! Tao không phục... Bây giờ thì hay rồi, con đàn bà ngu ngốc Giang Đường đó đã bỏ trốn theo một gã đàn ông cặn bã, mọi thứ trong căn nhà này đều là của tao! Là của nhà tao!”
“Hai đứa con hoang không cha không mẹ chúng mày nghe cho rõ đây, từ hôm nay trở đi, đây là nhà của tao! Là nhà của Giang Thanh Hoan tao, bà mẹ ngu ngốc của chúng mày đã không cần chúng mày nữa rồi!”
Giang Thanh Hoan không chỉ căm ghét Giang Đường, mà còn ghen tỵ sâu sắc với cô suốt bao năm qua.
Cả hai đều là con cháu nhà họ Giang, vậy mà ông nội lại để lại toàn bộ gia sản cho cha mẹ Giang Đường, nhờ đó mà họ phất lên, trở thành những nhà tư sản lừng lẫy ở Thượng Hải.
Ha ha, nhà tư sản thì đã sao, chẳng phải bây giờ cũng bị đưa đi nông trường xúc phân bò rồi đó sao!
Giờ đây, Giang Thanh Hoan trút hết sự ác độc dành cho Giang Đường lên đầu hai đứa trẻ, hết lần này đến lần khác gọi chúng là “lũ con hoang không cha không mẹ”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)