Cô phải nhanh chóng quay về xem sao.
Hai đứa con của nguyên chủ là một cặp song sinh long phượng, cậu con trai là anh, tên là Phó Triêu Dương, cô con gái là em, tên là Phó Sơ Nguyệt.
“Anh ơi... em đói...”
Hai đứa trẻ bé nhỏ nép sát vào nhau, co ro trong một góc bếp, chúng mặc quần áo xám xịt, bẩn thỉu, đôi giày đi trên chân còn rách một lỗ, hoàn toàn không giống con cái của một gia đình khá giả.
Gương mặt của hai đứa rất giống nhau, như tạc từ một khuôn ra, chỉ là đường nét của cậu bé sâu hơn một chút, đôi mắt của cô bé tròn hơn một chút nhưng đều đen láy trong veo, đen trắng rõ ràng.
“Sẽ mà, mẹ nhất định sẽ cho.” Triêu Triêu ôm chặt em gái nói: “Nguyệt Nguyệt, anh ôm em, ôm chặt một chút sẽ không thấy đói nữa.”
“Anh ơi, em nhớ mẹ, em muốn ăn bánh bao lớn...”
Hai anh em nép vào nhau sưởi ấm, đầu tựa đầu, tay nắm chặt tay.
Từ lúc còn ở trong bụng mẹ Giang Đường, chúng đã không thể tách rời như thế.
Dù cho nguyên chủ đối xử với chúng tệ đến đâu nhưng trong lòng Triêu Triêu và Nguyệt Nguyệt, nguyên chủ vẫn là người mẹ mà chúng yêu thương nhất.
Ngay lúc hai đứa trẻ đáng thương đang lim dim sắp ngủ, đột nhiên một tiếng “rầm” vang lên, cửa bếp bị ai đó dùng sức đá văng ra.
Người bước vào là Giang Thanh Hoan, con gái của người chú vô lương tâm Giang Đức Hải của Giang Đường, chỉ nhỏ hơn Giang Đường ba tuổi. Kể từ khi chuyển vào căn lầu các hai tầng của Giang Đường, bản tính kiêu căng ngạo mạn của cô ta dần bộc lộ, thật sự coi đây là nhà mình, cũng thật sự xem mình là tiểu thư cành vàng lá ngọc.
Giang Thanh Hoan vừa vào cửa, mở nắp nồi ra xem, lập tức la lớn: “Bánh bao nhân thịt của tao đâu! Sao bánh bao nhân thịt của tao lại biến mất rồi?”
Ngay sau đó, ánh mắt của Giang Thanh Hoan đổ dồn vào cặp song sinh đang run lẩy bẩy khi nghe thấy tiếng cô ta.
Cô ta chống hai tay lên hông đứng trước mặt hai đứa trẻ, chĩa bộ móng tay sắc nhọn về phía chúng.
“Chúng mày lén lút trong bếp làm gì thế? Có phải chúng mày ăn vụng bánh bao nhân thịt rồi không? Hai đứa ăn mày rách này, còn dám làm chuyện trộm cắp nữa à! Giao đồ chúng mày đã ăn trộm ra đây!”
Nguyệt Nguyệt thấy dáng vẻ hung dữ đáng sợ của Giang Thanh Hoan thì sợ hãi tột độ, lập tức nấp sau lưng Triêu Triêu.
Triêu Triêu đứng ra che cho em gái, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt đen láy nhìn Giang Thanh Hoan, tuy tuổi còn nhỏ nhưng cậu bé nói chuyện đã rất lễ phép, chừng mực.
“Cháu và Nguyệt Nguyệt vào bếp tìm đồ ăn nhưng trong bếp không có bánh bao nhân thịt nào như lời dì nói, chúng cháu cũng không ăn vụng. Đây là nhà của chúng cháu, chúng cháu tìm đồ ăn chứ không phải ăn trộm, dì không được mắng cháu là đồ ăn trộm.”
“Nhà của mày? Ha ha ha... Thật nực cười, sao đây lại là nhà của mày được? Nếu là nhà của mày, tại sao cha mẹ mày không có ở đây? Giỏi thì gọi mẹ mày đến đây đi? Hai cái đồ ranh con, to mồm thật đấy, vậy mà cũng dám nói đây là nhà của mày! Đúng là không muốn sống nữa rồi! Mày gọi đi, gọi mẹ mày đến đây đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
