Tráng Tráng vẫn không sợ cô, tiếp tục mắng người cô này: “Con lừa ngu ngốc, cô còn chưa biết đâu, cô sắp bị ông bà tôi bán cho Triệu đại ngốc nhà họ Triệu ở thôn bên rồi!”
“Hai đứa con ngốc của cô là Tranh Tranh và Sở Sở cũng sẽ bị bán đi.”
“Ông bà nói rồi, bán các người đi là có tiền mua quần áo mới cho tôi!”
“...”
Nghe vậy, mắt Tranh Tranh và Sở Sở tức khắc đỏ hoe, những giọt nước mắt lớn lăn dài khỏi hốc mắt.
Vừa nãy, bọn chúng bị Tráng Tráng bắt nạt, mẹ không đến cứu bọn chúng, bọn chúng đều không khóc.
Bởi vì trước đây bọn chúng bị Tráng Tráng bắt nạt, mẹ luôn bảo bọn chúng phải nhẫn nhịn, nói Tráng Tráng còn nhỏ, bọn chúng ở nhờ nhà ông bà ngoại phải nghe lời, phải nhường em họ.
Bây giờ, nghe nói cả nhà mình đều sắp bị bán đi để mua quần áo mới cho Tráng Tráng, cuối cùng không nhịn được mà bật khóc thành tiếng.
Đôi mắt đẫm lệ nhìn mẹ.
“U, chúng con thật sự sẽ bị bán đi sao?”
Note: Tranh Tranh và Sở Sở lớn lên ở nông thôn, chỉ biết gọi thầy u, qua vài chương nữa sẽ sửa nhé các tình yêu.
Khương Niệm xót xa an ủi con: “Bé cưng đừng lo, chúng ta sẽ không bị bán đi, không ai có tư cách bán chúng ta cả, từ hôm nay trở đi, mẹ nhất định sẽ bảo vệ tốt các con, cũng có năng lực bảo vệ các con!”
Nghe thấy mẹ gọi bọn chúng là bé cưng, hai anh em lập tức ngừng khóc.
Lần đầu tiên mẹ gọi bọn chúng là bé cưng đấy.
Trước đây, đôi khi mẹ còn ghét bỏ bọn chúng.
Nói cha bọn chúng nhẫn tâm, không đến đón bọn chúng đi hưởng phúc.
Mắng cha bọn chúng vong ơn phụ nghĩa.
Mỗi khi mẹ bị ông bà ngoại mắng, liền mắng bọn chúng để trút giận.
Mắng bọn chúng có một người cha như Trần Thế Mỹ.
Còn nói nếu bọn chúng không nghe lời, liền đem bán đi.
Bây giờ, gọi bọn chúng là bé cưng, còn đánh cả Tráng Tráng bắt nạt bọn chúng, là thật sự yêu bọn chúng rồi?
Khương Niệm véo tai Tráng Tráng.
“Thằng ranh con, tao nói cho mày biết, muốn bán chúng tao, nằm mơ đi, sau này tao sẽ khiến cả nhà mày phải gánh hậu quả!”
“Khương Niệm, lát nữa tôi sẽ bảo ông bà cha mẹ, để họ hôm nay bán cái đồ đại xấu xa như cô đi, để các người đều chết không tử tế...” Tráng Tráng vẫn tiếp tục chửi bới.
Nó là tiểu bá vương trong nhà, từ trước đến nay chưa biết sợ là gì.
Khương Niệm trực tiếp đánh ngất nó, xách đến bên lỗ chó.
Tranh Tranh và Sở Sở thấy mẹ xử lý Tráng Tráng dứt khoát nhanh gọn, lại một lần nữa chấn kinh.
Mẹ hôm nay, thật lợi hại!
Khương Niệm lập tức bế hai đứa trẻ ra khỏi lồng chó, thân hình nhẹ bẫng, chẳng có mấy lạng thịt.
Thấy trên mặt, trên tai bọn trẻ đều đỏ ửng, lòng cô thắt lại.
Sức lực Khương Niệm lớn, một tay bế một đứa, nhanh chóng băng qua sảnh qua sân, chuẩn bị đưa bọn họ đi trạm y tế chữa bệnh.
Đi ngang qua phòng khách, Tranh Tranh và Sở Sở thấy ông bà ngoại, cậu mợ đều đang nằm dưới đất rên hỉ hả, còn dùng ánh mắt phẫn hận nhìn bọn họ.
Ánh mắt đó, dường như muốn ăn tươi nuốt sống ba mẹ con cô.
“U, họ bị làm sao vậy?” Tranh Tranh yếu ớt hỏi một câu.
“Họ muốn bán chúng ta, mẹ đã dạy dỗ bọn họ một trận, mẹ muốn đưa các con thoát khỏi hang sói này.”
Khương Niệm dựa vào ký ức của nguyên chủ, chạy như bay về phía trạm y tế thôn.
Khương Niệm ôm hai đứa con chạy được một đoạn thì mệt đến thở hổn hển, chân không còn sức lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
