Lúc này cô còn cảm thấy rất đói.
Dạ dày đau từng cơn âm ỉ.
Nguyên chủ ở nhà họ Khương chưa từng được ăn một bữa no.
Gần đây gặp nạn đói, vợ chồng Khương Lai Phúc càng đối xử với cô ta khắc nghiệt hơn, hôm nay đến một ngụm cháo rau dại cũng không nỡ cho cô ta uống.
Sau khi Khương Niệm xuyên sách tới, hoàn toàn là dựa vào sức mạnh tinh thần mà đánh bốn người nhà họ Khương, thể năng đã phát huy đến cực hạn.
Hoàn hồn lại, quả thật là mệt mỏi không chịu nổi.
Nếu lát nữa sức cùng lực kiệt, chẳng phải sẽ không thể trốn khỏi hang sói sao?
Năm đói kém, đến rau dại ven đường cũng bị hái sạch rồi!
Đang lúc sầu não, đột nhiên, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu Khương Niệm.
[Ting tong, không gian linh tuyền đã được kích hoạt và liên kết! Ký chủ, để thưởng cho việc cô đã cứu hai đứa trẻ, không gian này sẽ được tặng cho cô!]
Dứt lời, trong đầu Khương Niệm nhìn thấy một nông trại không gian, bên trong trồng không ít cây ăn quả đang trĩu cành.
Giữa nông trại lại có một cái giếng ghi chữ nước linh tuyền, nước đầy đến sắp tràn cả miệng giếng.
Tiếc là không có xe đạp để giải quyết vấn đề đi lại.
Nhưng thôi, con người không thể quá tham lam, có không gian rồi thì còn đòi hỏi xe đạp làm gì nữa.
Khương Niệm muốn đưa các con vào không gian, không ngờ lại không vào được, có phải vì bên trong không có nhà ở không?
Đang lúc suy đoán, giọng nói của hệ thống lại vang lên.
[Đợi cô đưa các con đến bên cạnh cha chúng, công đức tăng lên, không gian này có thể nâng cấp nhận thưởng.]
“Được, tôi không vội.”
Bây giờ Khương Niệm không mong cầu phần thưởng đến ngay một lúc.
Thấy gần đó không có ai, Khương Niệm lập tức dùng ý niệm múc một ít nước linh tuyền cho các con uống.
“Tranh Tranh, Sở Sở, uống miếng nước đi con.”
Hai đứa trẻ đang sốt đến mơ màng rất phối hợp uống mấy ngụm nước.
Sau khi nước linh tuyền vào họng, đôi mắt của hai đứa trẻ lập tức sáng lên không ít.
“U ơi, nước này có cho đường không ạ, ngọt quá.”
“Ngọt thì uống thêm chút nữa, biết đâu lát nữa các con sẽ hết sốt.”
Khương Niệm lại cho chúng uống thêm không ít nước linh tuyền.
Một lúc sau, hai má và tai của hai đứa trẻ cũng đã hết đỏ bừng.
Quả nhiên nước linh tuyền có hiệu quả chữa bệnh.
Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm, may quá, cứu chúng kịp thời, não không bị sốt hỏng.
Biết hai đứa trẻ này đã phải chịu đói chịu khổ rất lâu, cô lại dùng ý niệm hái một ít anh đào trên cây trong không gian, rửa sạch bằng nước linh tuyền rồi đưa cho chúng ăn.
Hai đứa trẻ ăn mấy quả anh đào, tinh thần càng tốt hơn.
“U ơi, quả này ngon quá, ở đâu ra vậy ạ?”
Chúng đều không nhận ra.
“Là quả dại mẹ hái trên cây.”
“U ơi, u có đói không? U cũng ăn quả đi ạ.”
Hai đứa bé không dám ăn hết anh đào, đưa đến bên miệng mẹ.
Ba người ăn ngấu nghiến.
“Ngon quá đi!”
Hai đứa trẻ ăn uống thỏa mãn.
Bình thường đồ ăn ngon trong nhà đều là của Tráng Tráng, không ngờ hôm nay mẹ lại trộm nhiều quả như vậy cho chúng.
Ăn xong lại thấy sợ hãi.
“U ơi, chúng ta ăn nhiều quả như vậy, ông bà ngoại biết được có đánh chúng ta không ạ?”
Chúng tưởng những quả anh đào này là do mẹ trộm về.
Khương Niệm không giải thích nguồn gốc của anh đào, cô đau lòng xoa đầu hai đứa trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)