Khương Niệm thu dọn quần áo vào bọc hành lý, liền nhanh chân đi tìm con.
Nơi ở của nguyên chủ và hai đứa trẻ nằm cạnh chuồng lợn ở sân sau.
Vợ chồng Khương Lai Phúc không cho nguyên chủ đi theo quân nhưng sau khi cô ta sinh con, lại lấy lý do con gái đã gả đi mà về nhà ngoại ở cữ sẽ không tốt cho anh em trai, để an trí mẹ con cô ta ở cạnh chuồng lợn, dựng một cái lán, mùa đông thì gió lùa, mùa hè thì dột mưa.
Cứ như vậy, nguyên chủ cũng không một lời oán thán.
Sự hiếu thảo ngu muội đôi khi thật đáng buồn.
Lúc này con trai của Khương Trường Phú là Tráng Tráng đang bắt nạt cặp con của nguyên chủ.
Con trai nguyên chủ tên là Tranh Tranh, con gái là Sở Sở.
Hai cái tên thanh nhã này là nguyên chủ nhờ một cụ già trong thôn đặt cho.
Tuy tên thanh nhã nhưng lại theo người mẹ nhu nhược sống những ngày tháng khổ mệnh nhất.
Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, tuổi còn nhỏ đã phải giúp làm việc đồng áng.
Nhưng ông bà ngoại chưa bao giờ nhìn thẳng bọn họ.
Hơi tí là mắng bọn họ là đồ ngốc, đồ ăn hại.
Tráng Tráng mới bốn tuổi, nhỏ hơn anh chị họ nửa tuổi nhưng bắt nạt bọn chúng thì không hề nương tay, cầm một cây củi chọc hai đứa trẻ trong lồng chó.
Vừa nãy ép bọn chúng chui vào lồng chó, giờ lại bắt bọn chúng học tiếng chó sủa.
Coi bọn chúng như chó mà trêu đùa.
“Mau học tiếng chó sủa đi, nếu không, tao đánh chết chúng mày!”
“Đây là nhà tao, chúng mày không nghe lời tao, tao sẽ bảo ông bà hôm nay bán sạch chúng mày đi!”
Tráng Tráng là cháu trai của Khương Lai Phúc, cả nhà cưng chiều hết mực, đồ ngon áo đẹp trong nhà đều dành cho nó, cho nên mới bốn tuổi mà vóc dáng đã cao hơn anh chị họ một đoạn, người tròn lẳn.
So với đó, Tranh Tranh và Sở Sở vì suy dinh dưỡng lâu ngày, không chỉ gầy trơ xương mà ngay cả tóc cũng thưa thớt vàng hoe.
Cặp sinh đôi long phượng đã phát sốt một ngày một đêm, giờ đang nằm bò trong lồng chó, hơi thở thoi thóp.
Hơn nữa còn có thể làm vật tiêu khiển cho đứa cháu trai bảo bối của bọn họ.
Tráng Tráng bắt nạt anh chị họ không phải lần đầu, vô cùng thành thục.
Cặp sinh đôi long phượng đã bị đứa em họ này bắt nạt nhiều lần, giờ thấy cây củi trong tay Tráng Tráng, không dám phản kháng, không chần chừ gì mà học tiếng chó sủa.
Dù sao cũng tốt hơn là bị đánh.
Mỗi lần bị đánh, mẹ đều không đứng ra bảo vệ bọn chúng.
“Sủa to lên, tao không nghe thấy.” Cây củi của Tráng Tráng đã chọc vào mặt Sở Sở.
Sở Sở chỉ có thể dốc hết sức hét gâu gâu.
Khương Niệm chạy đến đây, nhìn thấy cảnh này, lòng như thắt lại.
Đúng là tạo nghiệp mà!
Cô sải bước tiến lên giật lấy cây củi trong tay Tráng Tráng, nện cho Tráng Tráng một trận tơi bời.
“Thằng ranh con, mày dám bắt nạt con bà!”
“Thằng ranh có người sinh không người dạy!”
Tranh Tranh và Sở Sở tức khắc trợn tròn mắt.
Mẹ dám đánh Tráng Tráng rồi?
Lần đầu tiên mẹ vì bảo vệ bọn chúng mà đánh Tráng Tráng?
Bình thường mẹ còn đối xử với Tráng Tráng tốt hơn cả bọn chúng mà.
Tráng Tráng bị đánh kêu oai oái: “Khương Niệm, cái đồ lỗ vốn nhà cô, cô dám đánh tôi, tôi bảo ông bà đuổi cô cút ngay lập tức!”
Khương Niệm xách nó lên như xách gà con: “Thằng ranh con, mày bắt nạt con tao, tao đánh mày là để mày biết cảm giác bị đánh là thế nào, nợ máu phải trả bằng máu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
