Khương Lai Phúc còn đấm ngực giậm chân gào lên: “Tôi không dạy bảo tốt con gái, làm hại đến hai đời người, thật có lỗi với Hoắc Kiêu mà, nhất định phải để nó ly hôn, đừng để con nhỏ hư hỏng này hành hạ nữa.”
Khương Niệm không ngờ ông ta còn có chiêu này.
Nhưng cô nhanh chóng nghĩ ra một bằng chứng có thể phân định đúng sai.
“Khương Lai Phúc, các người ép tôi tái giá với Triệu đại ngốc ở thôn bên cạnh, đã nhận trước tiền sính lễ của nhà họ, việc này có thể tìm nhà họ Triệu tới đối chất, cha mẹ ruột tuyệt đối sẽ không làm hại con gái mình như vậy chứ?”
“Tôi và Hoắc Kiêu là quân hôn, các người ép tôi tái giá với người khác chính là phá hoại quân hôn, cộng thêm việc trộm trẻ con, chính là tội chồng thêm tội!”
“Bây giờ, tôi báo công an, mời công an tới xử án!”
Đồng thời gọi điện thoại liên hệ với công an trong huyện tới xử lý vụ án này.
Thấy tình hình này, Khương Lai Phúc mới sợ.
Sợ mình không chịu nổi tra khảo mà khai ra.
“Đại đội trưởng, ông phải làm chủ cho chúng tôi!”
Khương Lai Phúc ôm đùi Khương Thủy Vượng cầu xin sự ủng hộ.
“Khương Niệm là tôi và mẹ nó một tay nuôi nấng, năm đó mẹ nó không có sữa, còn bế nó đi nhà người khác xin sữa, ông còn nhớ không?”
“Con nhỏ này nói chúng tôi bắt nó làm việc từ nhỏ, con gái nhà nào trong thôn chúng ta mà không chăm chỉ, chúng tôi rèn luyện nó lao động là để sau này nó tìm được nhà chồng tốt, không ngờ bây giờ vì để đi theo quân mà nó hắt bao nhiêu nước bẩn lên người nhà đẻ, chỉ sợ dính dáng quan hệ với những người nhà chân lấm tay bùn như chúng tôi...”
Khương Thủy Vượng dùng sức gạt tay ông ta ra, phủi phủi ống quần, ho mạnh hai tiếng, bày ra vẻ mặt chính trực lẫm liệt.
“Từ xưa thanh quan khó xử việc nhà, huống hồ tôi chỉ là một cán bộ thôn bé bằng hạt vừng, đã báo công an rồi thì các người tới đồn công an mà phân định đúng sai, đừng ở đây lôi lôi kéo kéo la hét nữa, mất mặt xấu hổ!”
Khương Lai Thọ thấy tình hình này bèn xoay người lặng lẽ chuồn mất.
Ông ta phải chạy tới nhà Triệu đại ngốc để bịt miệng bọn họ.
Nhưng Khương Lai Thọ vừa mới bước chân đến cửa đã bị công an đường sắt bên ngoài chặn lại.
“Đồng chí, ông định đi đâu?”
“Đồng chí công an, chuyện của nhà này không liên quan gì đến tôi cả, ở nhà tôi còn việc đồng áng chưa làm xong, tôi phải về trước đây.”
Khương Lai Thọ tùy tiện bịa ra một lý do để chuồn lẹ.
Công an đường sắt lạnh lùng nói: “Vụ án nhà họ Khương vẫn chưa điều tra xong, những người từ trong thôn đến đều không được đi, phải ở lại làm nhân chứng.”
“Đồng chí, nhà tôi thật sự có việc gấp.” Khương Lai Thọ móc từ túi quần ra một bao Đại Tiền Môn đưa tới, nở nụ cười nịnh nọt: “Xin hãy tạo điều kiện cho.”
“Chuyện nhà Khương Niệm, tôi hoàn toàn không biết gì, không thể làm chứng cho họ được.”
Bao thuốc Khương Lai Thọ đưa tới dứt khoát bị đẩy ra.
“Nhà ông thật sự có việc thì cũng không thể chạy từ xa đến đây góp vui để bắt gian cái gì đó được.”
“Hiện giờ là năm đói kém, có việc đồng áng gì mà gấp gáp thế?”
Ánh mắt sắc bén của công an đường sắt nhìn ra ông ta đang chột dạ vì làm chuyện xấu.
“Quay lại!”
Khương Lai Thọ bị tiếng quát này làm cho giật mình, lập tức ngoan ngoãn, nhét bao thuốc vào túi, cười xòa lấy lòng.
“Được, được, vậy tôi quay lại!”
Khương Thủy Vượng thấy Khương Lai Thọ không ở bên cạnh, cũng rảo bước ra ngoài tìm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

