Vừa vặn nhìn thấy Khương Lai Thọ định chuồn êm, ông ta càng tin vào lời nói của Khương Niệm.
Khương Lai Phúc là kẻ trộm trẻ con!
Chắc chắn Khương Lai Thọ này biết chuyện, vậy mà còn giấu giếm để cùng nhau lừa gạt cán bộ thôn Hướng Dương.
Mất mặt đến tận huyện rồi!
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Ông ta sải bước tới, túm chặt lấy cổ áo sau của Khương Lai Thọ.
“Khương Lai Thọ, chuyện lớn như thế này mà ông muốn phủi tay bỏ mặc sao? Nếu không phải vì ông cầu xin tôi đi bắt gian giúp anh trai ông thì cả thôn chúng ta cũng không đến mức đều phải vào đồn công an...”
Ông ta nói và làm như vậy giữa bàn dân thiên hạ cũng là muốn rũ bỏ trách nhiệm của mình với tư cách là đại đội trưởng.
Công an đường sắt: “Hóa ra ông ta là em trai của Khương Lai Phúc, vừa rồi còn nói không biết gì về chuyện nhà ông ta, xem ra ông ta là người biết rõ nhất, đưa vào trong, thẩm vấn trước!”
Khương Lai Phúc và Khương Trường Phú thấy Khương Lai Thọ bị áp giải vào, mặt mũi tức khắc xám như tro tàn.
Ba người chưa kịp liếc mắt ra hiệu đã bị tách ra thẩm vấn riêng.
Sau khi công an huyện đến, họ tiến hành thẩm vấn nghiêm ngặt.
Nhìn thấy biểu ngữ treo trong phòng thẩm vấn: [Thành khẩn sẽ được khoan hồng, ngoan cố sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.]
Trong lòng Khương Lai Thọ run rẩy, là người đầu tiên khai báo.
“Chúng tôi đều là nông dân thật thà chất phác, đều là do mụ vợ kia của tôi, mụ ta lắm mưu nhiều kế, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do mụ ta quyết định.”
“Tôi không nghe lời mụ ta là mụ ta lại làm loạn, tiền bạc cũng đều bị mụ ta đem đi tiêu xài hết rồi.”
Khương Lai Phúc rũ sạch mọi trách nhiệm của bản thân.
Khương Trường Phú càng khóc lóc kêu oan: “Khương Niệm là do mẹ tôi trộm về, không phải tôi, lúc đó tôi còn chưa ra đời mà, mẹ tôi phạm tội không liên quan gì đến tôi đâu.”
“Là mẹ tôi tham tiền nên mới ép Khương Niệm tái giá, tôi cũng mới biết chuyện ngày hôm qua thôi.”
Công an ghi chép lại lời khai của bọn họ một cách trung thực, không những trả lại sự trong sạch cho Khương Niệm mà còn hứa hẹn với cô.
“Đồng chí Khương Niệm, xin hãy yên tâm, hôm nay chúng tôi sẽ đưa cả nhà họ ra trước pháp luật, tống vào nhà lao.”
“Chúng tôi cũng sẽ giúp cô điều tra tìm kiếm cha mẹ ruột của cô.”
Khương Niệm dạy hai đứa trẻ cảm ơn các chú công an.
Tranh Tranh và Sở Sở đặc biệt hiểu chuyện, chào theo kiểu quân đội và cảm ơn họ.
“Cảm ơn các chú công an, các chú đúng là người tốt!”
“Đợi khi nào chúng cháu gặp được cha, nhất định sẽ kể cho cha nghe các chú đã giúp đỡ chúng cháu.”
Đồng chí công an mỉm cười xoa đầu hai đứa trẻ, ôn tồn nói: “Nên làm mà, đây là trách nhiệm công việc của các chú.”
“Huống hồ các cháu là người nhà quân nhân, khó khăn các cháu gặp phải, dù bọn chú có phải vượt qua muôn vàn khó khăn cũng sẽ giải quyết cho các cháu.”
Hai đứa trẻ một lần nữa thấy được trên thế giới này vẫn còn người tốt.
Trước kia, bầu trời mà chúng nhìn thấy ở thôn Hướng Dương đều là một màu xám xịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

