“Lần này tôi dẫn theo các con trốn ra ngoài, không ngờ bọn họ lại đuổi theo suốt chặng đường, thậm chí đến tận ga tàu hỏa chặn chúng tôi, còn vu khống tôi bỏ trốn cùng anh.”
Khương Niệm nói nhanh như súng liên thanh, kể lại đầu đuôi sự việc.
Nói xong còn lau đi giọt nước mắt cố nặn ra, lúc này cần phải khơi dậy lòng trắc ẩn của quần chúng nhân dân đang vây xem.
Nếu không, thôn Hướng Dương kéo đông người tới như vậy, chỉ cần bọn họ khăng khăng không thừa nhận, chưa chắc cô đã tống được nhà họ Khương vào tù, dù sao cô cũng không có bằng chứng chứng minh bọn họ tráo đổi trẻ con. Biết tên và chức vụ của cha mẹ nguyên chủ, trong sách chỉ nhắc tới một câu mập mờ, đó là một gia đình cán bộ.
“Chị dâu, tình hình này sao chị không nói sớm, nếu không tối qua ông Lý đã có thể làm chủ cho chị rồi.”
Hà Lộ nghe mà xót xa vô cùng.
“Trung đoàn trưởng Hoắc không biết chị phải sống những ngày khổ cực như vậy sao?”
“Anh ấy không biết, thư anh ấy gửi về nhà đều bị nhà họ Khương chặn lại đốt sạch, tiền sinh hoạt gửi cho tôi cũng bị gia đình này chiếm làm của riêng.”
Hà Lộ nghe xong, lửa giận bừng bừng.
Ánh mắt nhìn về phía cha con Khương Lai Phúc bộc phát hai luồng sát khí lạnh lẽo.
“Các người phạm tội rồi, có biết không?”
Khương Lai Phúc và Khương Trường Phú sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
“Đồng chí Hà, anh đừng nghe con ranh này nói bậy, nó chính là con gái ruột của nhà chúng tôi.”
“Khương Niệm, mày nói chuyện phải hỏi lại lương tâm đi chứ!”
“Nếu mày không phải con gái ruột của nhà tao, bọn tao có thể tốn hết tâm tư tìm cho mày một đối tượng tốt sao? Không có mẹ mày lo liệu, một đứa con gái thôn quê như mày có thể gả cho sĩ quan như Hoắc Kiêu à?”
Nhắc đến cuộc hôn nhân này, Khương Niệm thật sự không tiện vạch áo cho người xem lưng, hai đứa trẻ đều đang ở bên cạnh, nếu để chúng biết mình không phải là kết tinh tình yêu của cha mẹ thì bị đả kích sẽ lớn đến mức nào.
Quần chúng hóng hớt xung quanh: “Chà, rốt cuộc nhà bọn họ ai nói thật vậy?”
“Theo tôi thấy, cho dù là nhận nuôi thì ơn nuôi dưỡng cũng phải ghi nhớ tình nghĩa chứ, sao có thể đánh cha mẹ nuôi được.”
“Đúng vậy...”
Hà Lộ vẫn chọn tin tưởng Khương Niệm, tin vào phán đoán của mình.
Bởi vì sáng nay ở nhà ăn của nhà khách, cô nói chuyện với những cán bộ kia về tình hình thiên tai ở nông thôn rất thực tế, không giống kẻ gian xảo.
“Chị dâu, trong tay chị có bằng chứng bọn họ tráo đổi trẻ con không?”
Khương Niệm thấp giọng nói: “Hiện giờ chưa có bằng chứng tráo đổi trẻ con, là một bà cụ đã khuất trước đây nói cho tôi biết.”
Hiện giờ cô phải nhanh chóng xoay chuyển dư luận.
Ngay sau đó, cô lớn tiếng chất vấn Khương Lai Phúc.
“Khương Lai Phúc, ông luôn miệng nói tôi là con gái ruột của ông, vậy hôm qua ông nhốt hai đứa con của tôi vào chuồng chó, đó là việc ông ngoại ruột có thể làm sao?”
Khương Lai Phúc: “Không phải, là hai đứa trẻ nhà mày tự thích trèo vào chuồng chó chơi, chúng tao đâu có ngược đãi chúng.”
Tranh Tranh và Sở Sở đồng thanh chỉ điểm: “Là ông nhốt chúng cháu vào chuồng chó, còn để Tráng Tráng coi chúng cháu là chó để chơi đùa.”
“Tao không có, hai đứa con nít chúng mày nhỏ tuổi không học tốt, lại học mẹ chúng mày ngậm máu phun người, thiếu dạy bảo mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)