“Chuyện xuống nông thôn ấy, em cũng nghe nói rồi, bây giờ là cưỡng chế xuống nông thôn. Thay vì đến lúc đó cảnh tượng khó coi, chi bằng chúng ta nghe theo chính sách sắp xếp, em nói có phải không?” Hứa Xuân nhìn vào mắt em họ, cố gắng thăm dò suy nghĩ của em họ.
Hứa Hạ lại cười: “Chị họ, tôi biết suy nghĩ của chị, bây giờ chị lấy chồng rồi, không sống ở nhà mẹ đẻ, lại sợ tôi ở nhà làm ầm ĩ. Miệng chị nói xuống nông thôn không khổ, thực tế đều là dỗ tôi thôi, chị em chúng ta bao nhiêu năm, không cần thiết phải vòng vo như vậy. Tôi không vui khi thấy chị sống tốt, chị càng chưa chắc đã mong tôi vui vẻ.”
Nếu không nói như vậy thì không phù hợp với thiết lập nhân vật nguyên chủ, Hứa Hạ không muốn bị người ta nhìn ra manh mối, dù sao cô cũng chẳng còn ở nhà họ Hứa mấy ngày nữa, không muốn rước phiền phức vào người.
Vẻ mặt Hứa Xuân khiếp sợ: “Hứa Hạ, có phải cô bị hoang tưởng rồi không?”
“Tôi có bị điên hay không, lát nữa chị sẽ biết.” Nhìn đồng tử co rút và ánh mắt đầy vẻ đề phòng của chị họ, Hứa Hạ hít sâu một hơi: “Chị họ, bây giờ tôi không rảnh gây phiền phức cho chị, chị cũng đừng đến chọc vào tôi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Chị biết tính tôi rồi đấy, nếu tôi không vui mà làm ầm ĩ lên, tôi sẽ đến tận nhà chồng chị mà mắng đấy.”
Có lẽ ấn tượng mà nguyên chủ để lại cho Hứa Xuân quá xấu nên Hứa Hạ vừa nói xong, mặt Hứa Xuân đã đen sì.
Hứa Hạ tiếp tục nói: “Chúng ta cứ như hôm nay, không ai hành hạ ai, chẳng phải tốt hơn sao?”
Trong lòng Hứa Xuân nghĩ hôm nay cũng khá tốt nhưng cô ta lại không yên tâm về Hứa Hạ: “Cô có thể đảm bảo những gì cô nói đều là sự thật không?”
“Chị không tin tôi thì có thể đi hỏi bà nội, là bà nội giúp tôi tìm mối hôn sự này.” Hứa Hạ không ngờ lại có chuyện tốt như vậy.
Hóa ra sau khi chị họ từ chối giới thiệu bạn trai cho cô, bà nội mới nhớ ra cha cô từng định ra một mối hôn ước từ trong bụng mẹ cho cô.
Bởi vì bây giờ là xã hội mới, không chú trọng những thứ này, cộng thêm lúc cha Hứa Hạ mất, ông cụ nhà họ Triệu không nhắc đến chuyện này, tự nhiên bà nội cũng quên mất, không để trong lòng.
Bây giờ đến lúc nước sôi lửa bỏng, bà nội nghĩ “ngựa chết chữa thành ngựa sống”, bèn gửi thư cho nhà họ Triệu, hỏi xem mối hôn ước năm xưa còn tính hay không.
Theo lý mà nói, chuyện này nên để nhà trai chủ động nhắc tới nhưng Hứa Hạ không đợi được nữa.
Bức thư hồi âm hôm nay Hứa Hạ nhận được chính là do nhà họ Triệu gửi tới. Trong thư viết hôn ước vẫn được tính, kèm theo ảnh chụp con trai thứ hai của nhà họ Triệu và một khoản tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

