Nếu người nhà họ Hứa hài lòng với Triệu Huy, số tiền này để Hứa Hạ sắm sửa quần áo và mua vé xe. Triệu Huy là quân nhân, trong thời gian ngắn không có kỳ nghỉ nên để Hứa Hạ đến nhà họ Triệu xem mắt.
Nếu Hứa Hạ không vừa ý Triệu Huy, số tiền này cũng cho Hứa Hạ, coi như tiền thêm vào của hồi môn sau này Hứa Hạ đi lấy chồng.
Khi nhìn thấy tiền, Hứa Hạ giật nảy mình. Thời buổi này rất ít người để tiền trong phong bì gửi qua bưu điện vì rất dễ bị mất.
“Ai rảnh rỗi mà đùa với cô?” Tâm trạng Vương Tú Phương rất tốt: “Đây là phúc báo do thằng Nhị Chung làm việc thiện tích đức đổi lấy. Trước kia lúc nó đi, chẳng phải người của nhà họ Triệu đã từng tới sao, cô không nhớ à?”
Đương nhiên Điền Mai nhớ, đó là lần đầu tiên đầu ngõ nhà bà ta có xe ô tô con đậu lại. Ông cụ nhà họ Triệu còn chưa vào đến nhà bà ta thì đã có người chạy tới báo tin, nói là có nhân vật ghê gớm đến.
Lúc đó bà ta chỉ biết chú em chồng từng cứu ông cụ nhà họ Triệu, chứ không biết chuyện hôn ước từ bé.
“Thằng Nhị Chung lương thiện, không coi chuyện hôn ước từ bé là thật. Nếu không phải Hạ Hạ đang gặp khó khăn trước mắt, tôi cũng sẽ không mặt dày viết thư cho người ta. Không ngờ người nhà họ Triệu lại giữ chữ tín, con trai thứ hai nhà ông ấy không chỉ đẹp trai mà còn là một trung đoàn trưởng đấy!” Vương Tú Phương cười không khép được miệng. Theo bà thấy, nhà họ Triệu nói lời giữ lời, chứng tỏ gia phong không tệ. Triệu Huy lại là quân nhân, chắc chắn phẩm hạnh đạt chuẩn, đây là một mối hôn sự cực kỳ tốt.
Có điều, không biết có phải do thời gian quá lâu hay không, lúc thằng Ba nói với bà, hình như là nói cháu trai nhà họ Triệu. Có lẽ do bà lớn tuổi, nhớ không rõ, nhất thời ký ức hỗn loạn nhưng nhà họ Triệu chắc chắn sẽ không nhầm lẫn.
Điền Mai nghe mà ngây ra như phỗng.
Cái gì mà trung đoàn trưởng?
Vậy mà quân hàm còn cao hơn cả con rể bà ta?
Hứa Xuân đứng ở cửa cũng sững sờ. Phải biết rằng chồng cô ta là một tiểu đoàn trưởng, trong quân đội đã được coi là tuổi trẻ tài cao.
Đứa em họ mà cô ta coi thường nhất lại có mối hôn sự tốt như vậy, trong lòng khó tránh khỏi mất cân bằng, hơi chua xót.
“Bà nội, chú ba đã qua đời chín năm, chúng ta cũng không hiểu rõ về nhà họ Triệu. Điều kiện nhà người ta tốt như vậy lại để ý đến Hứa Hạ, liệu có phải anh ta có vấn đề gì không?” Giờ khắc này, Hứa Xuân thừa nhận tâm tư mình hẹp hòi. Cô ta thà để Hứa Hạ ở nhà còn hơn là thấy Hứa Hạ có mối nhân duyên tốt hơn mình.
Mặt mày Vương Tú Phương lập tức sa sầm. Chưa đợi bà nói, Hứa Hạ đã bước qua ngưỡng cửa nói: “Có vấn đề hay không, đi gặp rồi mới biết. Sắc mặt chị họ kém như vậy, là không muốn thấy tôi sống tốt sao?”
“Tôi không có!”
“Chị có đấy!” Hứa Hạ cũng là người không vừa. Vừa hay nguyên chủ là người có tính cách khó dây dưa, thấy Hứa Xuân hẹp hòi, cô cố ý nói: “Chị và bác gái cả không muốn thấy tôi ở trong nhà, lại mong tôi xuống nông thôn chịu khổ. Bây giờ tôi không cần xuống nông thôn nữa, còn có một mối hôn sự tốt, chắc chắn trong lòng chị không thoải mái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)